Chương 13
Sao giờ này còn có người đến thế nhỉ?
Có phải nãy giờ cô không nghe thấy không?
Cố Doãn Chân giật giật mái tóc xoăn đã bị uốn nóng đến rối bù, đặt tay lên nắm cửa định mở, nhưng vừa xoay thử, cô phát hiện nắm cửa không thể vặn xuống được.
Hình như có ai đó đang giữ từ bên ngoài.
"Là tôi."
Giọng nam trầm thấp vang qua cánh cửa gỗ, lành lạnh như rượu sake ướp đá, mát mẻ mà thư thái.
Cố Doãn Chân cắn môi đứng sau cửa, da đầu như bị một dòng điện quét qua từng lớp, tê dại từng đợt.
Chỉ nghe một câu thôi mà nửa người đã tê rần.
Đây là cảm giác mà mười tám năm cuộc đời trắng tinh như tờ giấy của cô chưa bao giờ trải nghiệm.
còn tiếp
Cố Doãn Chân dùng tay thay lược, năm ngón tay luồn vào mái tóc xoăn, làm cho đỉnh đầu trở nên bồng bềnh hơn.
Đồng thời lấy tay khác vặn nắm cửa, nhưng vẫn không mở được.
Cô hiểu ra có lẽ Chu Tuần Giới đoán cô sẽ mở cửa ngay, không muốn nhìn thấy bộ dạng quần áo xộc xệch của cô, nên đã nhanh tay giữ chặt nắm cửa trước cô một bước.
"Chú út."
Cô nín thở, nhẹ giọng gọi. Vì mất cả tối luyện giọng nên chất giọng vốn trong trẻo của cô giờ lại pha chút khàn khàn ngọt ngào đầy mê hoặc.
Nghe thấy tiếng gọi "Chú út" này, Chu Tuần Giới cúi mắt xuống theo phản xạ, bàn tay đang nắm chặt nắm cửa cũng buông lỏng.
Một hình bóng mảnh mai xuất hiện trong đầu anh. Mái tóc mềm mại nhảy nhót trên bờ vai cô, những lọn tóc che phủ đôi vai tròn, trên đó là chiếc dây áo mảnh mai ôm sát đường xương quai xanh thanh tú và rỗ rệt.
Xương quai xanh của cô như ôm trọn ánh nắng, làn da trắng hồng lấp lánh.
Cứ như ngay cả ánh mặt trời cũng lưu luyến hõm nhỏ ấy.
...
Chu Tuần Giới khẽ cau mày, gạt đi hình ảnh hôm qua ra khỏi đầụ
Đúng lúc này, cửa mở.
Một mùi hương ngọt thanh nhàn nhạt ùa tới, mang theo hơi nước ẩm ướt sau khi tắm rửa, tựa như khu rừng sau cơn mưa.
Bàn tay buông thõng bên người của anh siết lại, các đường gân xanh nhạt đan xen trên cánh tay săn chắc và làn da trắng lạnh, rõ ràng mà gợi cảm.
...
"Chú út, tìm cháu có chuyện gì không ạ?" Cố Doãn Chân cất giọng, cúi đầu nhìn xuống chân anh.
Người đàn ông này có đôi chân đẹp đến kỳ lạ.
Đôi dép lê khi cô mang rộng thùng thình nhưng trên chân anh lại vừa vặn, mu bàn chân nổi rõ từng đường gân xanh, gót chân săn chắc.
Dù chỉ là một đôi dép lê xanh đậm bình thường nhất, nhưng khi anh mang vào, lại toát ra chút gì đó gợi cảm đến khó nói thành lời.
Anh đi đôi màu dép xanh đậm, chứ không phải đôi màu đen.
Hai ngày nay, đôi dép đen mà cô lỡ đi nhầm vẫn nằm yên trong tủ giày, anh chưa từng động đến.
Cố Doãn Chân bỗng thấy có chút hụt hẫng, còn có chút không phục.
Cô đã giặt sạch đôi dép ấy rồi mà?
Giọng nói lạnh nhạt của Chu Tuần Giới vang lên trên đỉnh đầụ
"Không có gì, chỉ muốn nhắc cháu đi ngủ sớm."
"Ồ." Cố Doãn Chân ngẩn ra, vậy tức là cô hát quá khuya, làm ảnh hưởng đến giấc ngủ của chú ấy sao?
Thấy anh định quay người rời đi, cô buột miệng.
"Đợi đã, đừng đi "
...?
Bất ngờ bị gọi lại, Chu Tuần Giới dừng bước, cúi mắt nhìn cô.
Trong tối nay, đây là lần đầu tiên anh thực sự đặt ánh mắt lên cô. Đến lúc này anh mới phát hiện, hôm nay cô hoàn toàn khác với dáng vẻ trong sáng ngày hôm qua.