⬅ Trước Tiếp ➡

Các nhân viên trong phòng thực tập đều thu xếp tài liệu bỏ vào cặp mang về để tan làm đi ăn như lời mời của Hạ Vân.

Nơi đó là một quán rượu đồ nướng rất bình dân, thật lòng Hạ Vân muốn chiêu đãi mọi người ở một nhà hàng lớn vì đâu phải lúc nào cũng có dịp. Thế nhưng hình như ai cũng muốn đi ăn quán này.
“Chúng tôi thật sự muốn phó giám đốc sẽ ghé ăn ở nơi này, thịt nướng ở đây là siêu đỉnh nhé ” Một nhân viên nói.
“Đúng đó đúng đó, chị ăn thử đảm bảo sẽ nghiện ”
Hạ Vân đảo mắt một vòng nhìn không gian quán có vẽ cũng sạch sẽ gọn gàng, thôi thì chiều theo ý mọi người, điều quan trọng là cô muốn bọn họ thoải mái ăn một bữa sau khi cố gắng suốt 2 tháng mà.
“Ừm, mọi người vào đi. Hôm nay ăn hết mình nhé ” Gương mặt cô rạng rỡ biết bao.
Vừa nói xong đảo mắt qua đã dính ngay ánh mắt cậu nhìn mình cười tủm tỉm, cô có hơi ngượng ngùng rồi vội vàng đuổi theo mọi người.
Cậu cũng đi vào sau, chú ý xem phía dưới có bậc thềm nào không để còn nhắc cô.
Vào bàn tiệc Hà Vân ngay lập tức kêu phục vụ ra gọi hết cả thực đơn quán, ai trong bàn cũng há hốc mồm trừ Minh Hào, ngày đó cô cũng phóng khoáng hệt như vậy hoặc sự “phóng khoáng” đó chỉ dành ri.
Ngày mưa hôm đó cô sẵn sàng nhường áo mưa của mình cho cậu, cậu sẽ không biết cô không hề có cái áo mưa dự phòng nào như cô nói nếu sáng hôm sau Hạ Vân không xin nghỉ học vì cảm lạnh…
Một thanh niên trong bàn đi rót rượu cho từng người. Đến chỗ Hào thì cậu ra hiệu đừng rót, cậu thanh niên có hơi ngạc nhiên
“Anh Hào không biết uống rượu à?”
“Ừ, tôi uống nước lọc được rồi, mọi người cứ thoải mái đi nhé.” Cậu cười cười đáp.
Hạ Vân có chút tò mò, hỏi nhỏ “Thật sự không uống được?”
“Ừm, vì hồi đó cậu nói ghét đàn ông uống bia rượụ”
“...”
============================================================
Thấy gương mặt Hạ Vân có chút sượng thì cậu cũng phẩy phẩy tay cười xòa rồi lại nướng thịt tiếp.
Trong lòng cô giờ đây rối bời lắm, hình như cậu thích cô thật rồi… Mà thôi cứ để từ từ không thì người đáng thương lại sẽ là cô, như đêm 8 năm về trước…
Nghĩ rồi cô khẽ kéo ghế đứng dậy nói với cả bàn
“Tôi xin phép ra ngoài nghe điện thoại chút, mọi người cứ ăn đi nhé ”
Lên sân thượng của quán khu vực dành cho việc hút thuốc và gọi điện thoại, Hạ Vân nhấc máy bấm dãy số quen thuộc nối máy tới người bạn đang ở Việt Nam của mình.
“Alo, nói ” Đầu máy bên kia vang lên giọng đặc trưng.
“Mày ơi tao hỏi ý kiến mày cái này được không?” Cô chần chừ.
“Nếu tao nói không rồi cúp máy thì mày có bay về đánh tao không?” Mỹ Giang trưng vẻ mặt chán nản.
“Chuyện là hồi nãy trong buổi liên hoan tao chiêu đãi nhân viên phòng lập trình á, lúc anh kia rót rượu cho mọi người xong rót tới chỗ Minh Hào thì cậu ấy nói không uống, tao hỏi lý do thì nói là ngày xưa tao nói là tao không thích đàn ông uống bia rượu nên cậu ấy không uống. Là sao mày?” Hạ Vân bối rối kể lại.
“Má ơi vậy mà cũng hỏi tao, người khờ cũng biết nó thích mày và muốn cưa cẩm mày lại đó Mày cứ để tự nhiên xem sau này nó làm gì?”
“...”
“Mà mày còn tình cảm với nó không?”
Nghe bạn mình hỏi câu này lòng cô có chút nóng, còn chứ, còn nhiều lắm…


⬅ Trước Tiếp ➡