⬅ Trước Tiếp ➡

Suốt một tháng đó, cậu luôn đến công ty sớm, cùng cô nghe nhạc, cùng tưới cây, cùng ăn sáng mặc cho có bị Hạ Vân xua đuổi như thế nào. Hoài rồi cũng quen, cô nghĩ mình không nên tốn công với tên mặt dày này nữa, cứ tập trung lo cho mình.
Đôi bữa đầu Hạ Vân còn ngại ăn bữa sáng Hào làm trước mặt cậu rồi sau đó cũng không quan tâm mà cứ ăn thôi, nếu không cậu ta cứ ở lì trong phòng làm việc của cô tới giờ làm việc mất…
Thói quen bỏ bữa sáng của cô cũng dần biến mất, chỉ cần là cậu vẫn còn làm đồ ăn thì cô vẫn sẽ ăn. Chỉ là khi ăn họ không nói với nhau tiếng nào dù lồng ngực cứ đập rộn ràng.

Hôm nay trong lúc làm việc bỗng nhiên Hạ Vân đi ra thông báo cho mọi người phòng lập trình một tin tức
“Sắp tới giám đốc Nguyệt sẽ tổ chức một cuộc thi lập trình phần mới, chủ đề là “Hỗ trợ học tập”. Cuộc thi diễn ra trong vòng 2 tháng, tôi hy vọng với thời gian đó mọi người có thể tạo ra một phần mềm thật hoàn chỉnh. Xin hết.”
Có thể dễ dàng nhận ra trên gương mặt ai cũng có nét phấn khích, tất nhiên bao gồm cả cậụ Phần thưởng dành cho người chiến thắng là một triệu đô kèm với việc phần mềm họ tạo ra sẽ được chính thức phát hành.
Lập trình vốn là công việc yêu thích của cậu từ lâu, Minh Hào tự nhủ bản thân nhất quyết phải giành chiến thắng. Không phải vì tiền thưởng, bởi nhà cậu thậm chí có nhiều hơn cả thế, cậu chỉ ao ước phần mềm của mình sẽ được ra mắt và tiếp cận tới nhiều người dùng trên thế giới hơn, với quy mô của Moon Group Holding, họ dư sức quảng bá cho phần mềm mới.
Người đề nghị làm ra cuộc thi này là Hạ Vân, lý do ư? Là vì cô muốn nhìn thấy vẻ mặt phấn khích như hiện tại của Minh Hào như 8 năm trước…
============================================================
Kể từ khi cuộc thi được phát động, bộ phận lập trình tầng 7 gần như chìm vào không khí căng thẳng tột độ. Đó là theo lời vài nhân viên từ những bộ phận khác kể lại, sự thật thì…còn căng thẳng hơn những gì họ đồn đại.
Các thành viên thậm chí bỏ cả bữa trưa, họ liên tục làm việc không nghỉ ngơi. Minh Hào không phải là ngoại lệ, cậu bắt đầu bỏ bữa sáng kể từ ngày phát động cuộc thi. Bận rộn là thế nhưng sáng nào đi làm cô cũng thấy một hộp đồ ăn sáng cùng trà chanh ấm đặt ngay ngắn lên bàn cho mình. Ăn sáng mà không có cậu ngồi cạnh làm cô cảm thấy như có chút gì đó mất mát…
“Ôi trời Mày điên rồi Hạ Vân Đáng lẽ phải vui vì đỡ phiền mới phải chứ ”

Hôm nay là thứ bảy, mọi người trong ban lập trình quyết định thả lỏng cho mình một ngày mà không ở lại tăng ca.
Tất cả mọi người rời đi chỉ chừa lại cậu và Hà Vân. Cậu vẫn thế, không biết mệt là gì, trông xác xơ như người mất hồn, vẻ đẹp trai ảnh hưởng đôi chút…
Đã là 12 giờ đêm, Hạ Vân vươn người kéo giãn gân cốt vì phải giải quyết đống hợp đồng, nhìn sang đồng hồ liền giật mình tự hỏi sao lại trễ đến vậy. Cô nhìn ra ngoài thấy ánh đèn phòng lập trình vẫn còn sáng, chỉ nghĩ chắc ai đó quên tắt đèn thôi.
Hạ Vân đứng lên thu dọn đồ dùng cá nhân để ra về.


⬅ Trước Tiếp ➡