Tiếp ➡

============================================================
Người ta thường nói, tình yêu thời học sinh có lẽ là loại tình cảm đẹp đẽ nhất. Đơn giản vì khi ấy chúng ta vẫn chỉ là những cô cậu học sinh vô lo vô nghĩ, là khi không phải vướng bận về chuyện đời, chỉ toàn tâm toàn ý học hành và yêu đương với một ai đó.
Hạ Vân cũng thế, cô vẫn còn là một thiếu nữ mới lớn với trái tim chưa từng vướng bụi trần.
Ngày ấy, khi đang học lớp 9, cô đã thầm thích cậụ u Minh Hào bạn cùng lớp với cô. Cô mến cậu đơn giản vì cậu là một người tử tế, tử tế và tốt bụng với tất cả mọi người chính là cách nói chính xác nhất để miêu tả về con người cậụ Cô tiếp cận với cậu, dần dà cả hai thân thiết như hình với bóng, hình như cô là người bạn khác giới đầu tiên có thể thân thiết với con người nhạt nhẽo ấy đến vậy. Hạ Vân luôn sẵn sàng dành tất cả những điều tốt đẹp nhất cho cậụ
Hạ Vân thích cậu được gần nửa năm thì cũng là lúc cô biết cậu thích một người con gái khác, là bạn cùng lớp của cả hai tên Hồng Nhiên, và hơn hết, Hạ Vân cảm nhận được cô ấy cũng thích cậụ
“Tại sao lại là cô ấy?”. Câu hỏi ấy đeo bám cô lâu lắm, cho đến lúc Hạ Vân quyết định mình sẽ dần tập quên Hào, để sau này khi biết chắc chắn cậu và cô gái kia yêu nhau cô cũng sẽ quen dần với nỗi đau khó giãi bày này hơn… Đằng nào cũng vậy mà, trước giờ cô đã từng được ai đáp lại đoạn tình cảm đơn phương từ mình đâu…

Ngày qua ngày, tháng qua tháng, Hạ Vân dần như hạn chế hoàn toàn việc nói chuyện với cậu, chỉ là sao trái tim vẫn mãi hướng về? …
Ngày có kết quả tuyển sinh, cô vui vẻ trao đổi kết quả với cậu, cũng chính đêm đó, cô biết cậu và Nhiên thật sự đang yêu nhaụ
Nhưng tại sao cô không khóc?
Không phải vì cô không đau, đơn giản vì ngày nào cô chẳng đau khổ, khóc mãi thì nước mắt cũng đến lúc cạn thôi.
Hạ Vân buông ra một câu chúc mừng nhẹ như mây, sáng hôm sau cô đã thật sự tiêu hủy mọi thứ liên quan đến cậụ Từ những món đồ, những tấm hình của cậu mà cô sưu tập, đến cả dòng tin nhắn cuối cùng cô cũng xóa đi. Chỉ còn lại trước màn hình là tài khoản facebook của u Minh Hào.
“Buông thôi.”
Cô hủy kết bạn với cậụ Giờ đây, họ chính thức là hai người xa lạ. Hạ Vân không muốn sau này phải trông thấy những khoảnh khắc mùi mẫn từ người mình từng yêu thương nhất cùng cô gái khác.
“Tạm biệt.”
============================================================
3 năm cấp ba trôi qua nhanh chóng biết bao. Cậu và cô vẫn học chung một lớp nhưng bằng một cách nào đó Hạ Vân thành công né tránh cậu suốt 3 năm trời dù bao nhiêu lần chạm mặt trong các dự án hợp tác cả lớp, mặc cho vô số lần Hào có ý muốn bắt chuyện như muốn vấn đáp vì sao cô lại đột nhiên biến mất.
Lý trí cô tuyệt tình là thế nhưng không ai biết được sợi dây chuyền ngày ngày cô đeo luôn có tấm ảnh của cậu bên trong. Cô tự hứa với mình, đến khi thành công và kiếm được thật nhiều tiền, đủ để tự lo cho mình một cuộc sống sung túc cô sẽ ném mảnh ký ức cuối cùng này xuống lòng đại dương.
Nuôi hoài bão lớn lao đó, Hạ Vân theo chân dì mình du học tại một ngôi trường danh giá ở Singapore.


Tiếp ➡