Một mặt là vì sợ chết nhưng một mặt cũng là vì oán hận ông trời bất công, Ngôn Hội bắt đầu vừa khóc vừa kể về cuộc đời của mình. Cô có một đứa em trai nên trước nay cô không được yêu thương, bất kể là làm chuyện gì, cô cũng không hề được một ai giúp đỡ. Cô tự đi học một mình, mù mờ chọn trường học một mình, tốt nghiệp một mình rồi đi tìm việc làm một mình.
Mặc dù mấy tháng nay, cô đã rất cố gắng làm công việc đầu tiên mình kiếm được, cho dù phải sửa đi sửa lại bản đã nộp vô số lần nhưng cuối cùng cô vẫn bị sa thải.
Cô buồn khổ rồi nhụt chí, sẵn trong túi có ít tiền dành dụm được, cô quyết định đi du lịch một mình.
Cô không sao ngờ được, cuối cùng mình lại gặp phải chuyện này.
Ba người kia yên lặng nghe cô trút hết nỗi lòng, đợi cô khóc xong mới mở lời an ủi.
Trong đó có một người hình như chợt nghĩ tới điều gì đó bèn vội vàng hỏi cô: "Cô có còn nhớ chuyện xảy ra trước khi mình tỉnh lại không? Cô ở khách sạn phải không? Có ai biết cô đã đi đâu không?"
Ngôn Hội nghĩ một lát rồi lại khóc: "Tôi xuống xe đi chơi trước, sau đó mới đi tìm chỗ ở, hỏi giá chỗ nào cũng thấy quá đắt nên tôi mới thử đến chỗ xa hơn xem liệu có phòng rẻ hơn hay không.. Tôi không nhớ rõ nữa, chuyện cuối cùng tôi nhớ là mình đi vào trong ngõ, hình như lúc ấy quanh đó không có người. Tôi cũng chỉ nói với bạn cùng phòng là mình đi chơi xa ít hôm thôi."
Họ lại hỏi xem cô đã đi du lịch ở đâu, sau khi nghe tên xong, họ nhìn nhau thở dài, tỏ ra không còn hi vọng gì nữa rồi.
"Sao lại không còn hi vọng? Các cô đến từ đâu?" Ngôn Hội vẫn còn nuôi hy vọng nên hỏi.
"Lúc trước chúng tôi đã đối chiếu thông tin của nhau, phát hiện ra chúng tôi không bị bắt từ cùng một chỗ, điều duy nhất giống nhau chính là lúc ấy chúng tôi đều đang ở một nơi khá vắng vẻ, xung quanh không có người."
Ngôn Hội hoàn toàn tuyệt vọng, ngồi thẫn thờ trong lồng, ngơ ngác nhìn cơ thể của những cô gái bị treo trong sảnh lớn.
Cuối cùng rồi cô cũng sẽ giống như họ ư?
Bốn người nói chuyện thêm một lát nữa rồi yên lặng.
Không có cơm ăn, không có nước uống, quan trọng nhất là không có hi vọng. Nếu đã như vậy, chẳng bằng yên lặng chờ đợi chỉ dẫn của vận mệnh ở giây tiếp theo.
Đương nhiên, điều quan trọng hơn cả là họ cũng không biết nên nói gì. Trước khi Ngôn Hội tỉnh lại, họ đã la hét cầu cứu rất lâu nhưng dường như bên ngoài không có người. Khi những người kia đến "ăn cơm", họ lại sợ hãi la hét thêm một lúc lâu nữa nhưng cũng không có ai tới đây xem đã xảy ra chuyện gì.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Họ không cầu cứu được ai, cũng không trốn thoát khỏi đây được.
Ngoài chờ đợi vận mệnh tự lộ rõ bộ mặt thật của nó thì họ hoàn toàn không biết nên làm gì để thoát thân.