Lần đầu tiên ngủ với Ân Dĩ Mặc , Tô Thời Sơ đáng ra còn có chút căng thẳng. Nhưng khoảng thời gian này ở bệnh quả thật quát mệt mỏi, thần kinh vốn căng thẳng của cô cũng bởi vì quá mệt mỏi mà được thả lòng, không bao lâu sau thì ngủ thiếp đi.
Mà Ân Dĩ Mặc ở bên kia, lại trằn trọc, khó có thể ngủ được.
Bên tai nghe tiếng hít thở đều đặn của người phụ nữ, xen lẫn giữa hơi thở còn ngửi thấy mùi hoa nhàn nhạt trên người cô, anh chỉ cảm thấy thần kinh mình đang không ngừng bị trêu chọc, huyệt thái dương phập phồng.
Nghĩ đến đây, Ân Dĩ Mặc cau mày, xoay người muốn đổi ý “Tô Thời Sơ.”
Tô Thời Sơ ở bên cạnh vẫn ngủ ngon lành, vẻ mặt cũng vô cùng an tâm, trong nháy mặt khiến Ân Dĩ Mặc không đành lòng gọi cô dậy.
“Cô... thôi quên đi.” Ân Dĩ Mặc ảo não cắn răng, xốc chăn lên bước vào phòng tắm.
Đường đường là Ân tổng, thế nhưng có một ngày lưu lạc đến bước đường phải tắm nước lạnh để ổn định lại cảm xúc của mình. Nếu nói chuyện này cho người khác biết, chỉ sợ sẽ khiến người ta cười rụng răng mất.
Lăn qua lăn lại một hồi, cuối cùng anh cũng tĩnh tâm lại, dần dần không chống lại được cơn buồn ngủ, nặng nề chìm vào giấc ngủ.
Sáng sớm hôm saụ
Ân Dĩ Mặc còn chưa mở mắt, đã cảm giác có một loại áp lực khó hiểu nào đó đè trước ngực mình, khiến anh hít thở không thông.
Anh cau mày, mở mắt ra liền nhìn thấy Tô Thời Sơ đang ngủ với tư thế cực kỳ khó coi, chân tay giống như xúc tua bạch tuộc quấn lấy người anh, môi khẽ mở, không biết đang mơ giấc mộng đẹp gì.
Lúc Ân Dĩ Mặc thức dậy là lúc anh dễ dàng tức giận nhất, anh không chút do dự, một đạp đạp cô từ trên giường, bay xuống đất.
Vốn Tô Thời Sơ còn đang đắm chìm trong giấc mộng đẹp, bỗng nhiên bị đau làm cho tỉnh dậy, cô đột nhiên bừng tỉnh, hai mắt mở lớn, liền nhìn thấy mình đang nằm sõng soài trên sàn của phòng ngủ.
May mắn thay, sàn phòng ngủ của Ân Dĩ Mặc được trải thảm rất dày, ngã cũng không đau lắm.
Tô Thời Sơ phản ứng chậm chạp, ngẩng đầu nhìn người trên giường, lại cúi đầu nhìn mình đang nằm trên sàn nhà, gãi gãi mái tóc rối bời
“Tôi tự mình lăn xuống?”
Ân Dĩ Mặc giật giật khóe môi “Cứ coi như vậy đi.”
Đối mặt với gương mặt vừa mới tỉnh ngủ có chút ngốc nghếch của cô, anh thật sự rất khó mở lời nói cho cô biết, thật ra là do chính anh đá cô xuống đất.
“Thật ngại quá, Ân tổng, tướng ngủ của tôi không tốt lắm, đã làm phiền anh rồi.” Tô Thời Sơ rất đơn thuần, không chút nghĩ ngợi, vỗ vỗ mông của mình xong rồi đứng dậy, còn không quên xin lỗi Ân Dĩ Mặc .
Nhìn thấy quần áo xộc xệch của cô, khuôn mặt vốn điềm tĩnh của Ân Dĩ Mặc h tối sầm lại “Tô Thời Sơ, nếu cô thật sự cảm thấy áy náy thì tốt nhất nên mặc quần áo đàng hoàng vào.”
Nghe được câu này, Tô Thời Sơ cúi đầu xuống liền nhìn thấy cảnh xuân của mình bị lộ ra ngoài.
Lúc đó, cô ước mình có thể nằm sấp trên mặt đất một lần nữa.
…
Sau khi trò hề buổi sáng kết thúc, Tô Thời Sơ ngoan ngoãn trở về phòng khách, có một túi quần áo được đặt trên giường, hiển nhiên là do Lâm Hoài đưa tới.
Tô Thời Sơ cầm nhãn mác quần áo lên, vừa nhìn con số phía trên, cô liền thở dài một hơi, cuối cùng vẫn ngoan ngoãn thay đồ.
Không thể không nói, Lâm Hoài làm việc thật sự rất nhanh nhẹn, quần áo đến đúng lúc không nói, ngay cả kích cỡ cũng đúng, Tô Thời Sơ mặc vào rất vừa vặn.
Khi cô rửa mặt xong đi ra, Ân Dĩ Mặc đã ngồi trước bàn ăn, một tay cầm một ly Americano vừa đủ ấm, thỉnh thoảng nhấp vài ngụm, tay còn lại cầm một tờ báo, anh đang đọc tin tức tài chính mới nhất hôm nay.
Người đàn ông dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng xoa phía ngoài thành cốc, thỉnh thoảng suy tư rồi dùng ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn.