⬅ Trước Tiếp ➡
Tô Thời Sơ ý vị thâm trường nói ra một câu như vậy, sau đó quay mặt nhìn ra ngoài phía cửa sổ xe.
Cả đời sống đến bây giờ, ngoại trừ Tô Thắng Quốc ra thì Tô Thời Sơ chưa từng gặp được thêm một người muốn thật lòng giúp đỡ cô cả.
Tuy rằng cô và Ân Dĩ Mặc đang có quan hệ hợp tác với nhau, nên anh mới có thể ra tay giúp đỡ cô. Nhưng cô cũng không thể không thừa nhận, quả thật chỉ có Ân Dĩ Mặc mới có thể giải quyết vấn đề và những lo lắng hiện tại của cô.
Ân Dĩ Mặc liếc nhìn Tô Thời Sơ một cái, không nói gì, tuỳ ý kéo kéo cà vạt, hai tay đang đặt trên vô lăng hơi siết chặt lại.
Anh lại vô cớ đối với nữ nhân này sinh ra chút thương hại.
Vốn tưởng rằng Ân Dĩ Mặc sẽ đưa cô về bệnh viện, kết quả lại đi đến trước cửa ngôi nhà mà cô đã đến trước đó một lần, Tô Thời Sơ bất ngờ còn chưa kịp phản ứng lại.
“Tối nay, tôi ngủ ở đây?” Tô Thời Sơ kinh ngạc hỏi anh.
“Không thì sao?” Ân Dĩ Mặc dừng xe, sải chân dài bước về phía trước, giọng nói từ phía trước truyền đến “Trong bụi cây có rắn, nếu cô không sợ, có thể đứng ở đó cả đêm.”
Anh vừa dứt lời, Tô Thời Sơ chỉ cảm thấy sống lưng lạnh lẽo, nhanh chân bước đuổi theo.
So với những thứ khác, mạng nhỏ vẫn là quan trọng hơn.
Nghe tiếng bước chân chạy đuổi theo phía sau, khoé môi Ân Dĩ Mặc khẽ nhếch lên, trong đôi mắt đen láy lóe lên một tia sáng.
Khi đã vào nhà, hai người mắt to trừng mắt nhỏ, hai mặt nhìn nhaụ
Ân Dĩ Mặc cởi áo khoác ra, không để ý đến người phụ nữ vẫn đang ở phòng khách, trực tiếp đi vào phòng tắm, bắt đầu tắm gội.
Hôm nay đã bận rộn cả ngày, lúc này anh chỉ muốn nhanh chóng tắm gội cho sạch sẽ rồi về phòng nghỉ ngơi. Về phần người phụ nữ ngốc nghếch ngoài kia, anh cũng lười quản.
Chờ đến lúc anh từ phòng tắm bước ra, người phụ nữ đó thế nhưng dựa đầu vào ghế sô pha ngủ thiếp đi, quần áo trên người vẫn đang được mặt một cách chỉnh tề, đến cả áo khoác cũng không cởi ra.
Đuôi lông mày Ân Dĩ Mặc nhướng lên, ho nhẹ hai tiếng, người phụ nữ trên sô pha lập tức giật mình tỉnh dậy, quay đầu nhìn về phía phòng tắm.
“Ân tổng, anh tắm xong rồi à?” Cô cười cười “Ghế sô pha cao cấp đúng là khác biệt, đầu tôi vừa chạm vào thì đủ ngủ thiếp đi.”
“Nếu cô thích, thì tối nay cô cứ ngủ trên sô pha đi.” Giọng nói lạnh lẽo của Ân Dĩ Mặc vang lên.
Tô Thời Sơ nghe ra ý trào phúng trong lời nói của anh, nhưng cô cũng không quan tâm, tự mình đứng lên, vẻ mặt phá lệ thản nhiên.
Cô lại không có nói sai, sô pha này quả thật rất mềm mại, so với giường trong bệnh viện thoải mái hơn không biết gấp bao nhiêu lần.
Ân Dĩ Mặc cũng không so đo với cô, giọng nói thản nhiên “Phòng khách đã cho người quét dọn rồi, tắm rửa xong cô có thể qua đó nghỉ ngơi.”
Vừa dứt lời, anh liền ngồi xuống cầm tờ báo bên cạnh lên, dáng vẻ bảo rằng người lạ chớ làm phiền.
Trong phòng yên tĩnh thật lâu, Ân Dĩ Mặc ngước mắt lên, phát hiện người phụ nữ này vẫn đứng ngây ngốc không nhúc nhích tại chỗ.
“Cô có việc gì sao?”
“Tôi không có quần áo để thay.” Tô Thời Sơ buông tay, sắc mặt có chút xấu hổ “Quần áo của tôi đều để trong bệnh viện, hôm nay anh bất ngờ dẫn tôi đến đây, tôi…”
Ân Dĩ Mặc cũng ý thức được vấn đề này, đôi môi mỏng của anh khẽ nhếch lên “Trong tủ quần áo trong phòng khách có một ít quần áo mới, mặc đỡ đi, ngày mai tôi bảo Lâm Hoài đưa quần áo của cô đến đây.”
Nghe được anh trả lời, Tô Thời Sơ thở phào nhẹ nhõm.
Tô Thời Sơ cầm quần áo đi vào phòng tắm, rất nhanh trong phòng truyền đến tiếng nước chảy, đồng thời trên cửa phòng tắm ẩn hiện bóng dáng của người phụ nữ, vô cớ khiến tâm trí Ân Dĩ Mặc quay cuồng.
⬅ Trước Tiếp ➡