⬅ Trước Tiếp ➡

Trong cơ thể co rút làm cho hai người ôm nhau cùng cảm thụ dư vị cao trào, gậy thịt của Mạnh Kinh Huy còn không hoàn toàn mềm xuống, nhìn thấy Hà Cửu Vi vì cao trào mà khuôn mặt nhỏ càng kiều mị, gậy thịt có xu thế sưng lớn, Hà Cửu Vi cảm nhận được thì than thở.
"Em không được Anh không thể lại đến Em còn đau ..."
Giọng nói làm nũng ngọt ngấy khiến Mạnh Kinh Huy suýt không kiềm chế được, tiểu yêu tinh này, cự tuyệt còn kiều như vậy, hắn cũng thông cảm tiểu yêu tinh này là lần đầu, biết không thể lại tiếp tục.
Còn nhiều thời gian, không phải sao?
Tan học, điên cuồng ở văn phòng yên tĩnh trên lầu mang theo nhè nhẹ cảm xúc cấm kỵ.
Mạnh Kinh Huy giúp Hà Cửu Vi thu thập hỗn độn trên người, nhìn trên bàn công tác một mảnh chất lỏng trắng noãn trong suốt, chất dính đặc trộn lẫn từng đợt tơ máu hồng sắc, quay đầu đem Hà Cửu Vi vất vả đứng vững hôn sâụ
Hà Cửu Vi gắt gao bám víu vào cánh tay hắn mới không cho chính mình ngã sấp, chân của cô mềm nhũn.
Dùng giấy vệ sinh đem chất lỏng trên bàn lau sạch, Mạnh Kinh Huy đem giấy cất vào túi, cuối cùng đem cửa sổ thông gió của văn phòng mở ra, mới ôm Hà Cửu Vi lên thắt lưng rời khỏi văn phòng tràn ngập hương vị tình dục.
Hai người cũng không biết, khe hở bên cửa, ẩn dấu một đôi mắt thâm thúy.....
Mạnh Kinh Huy ôm Hà Cửu Vi ra cổng trường đợi xe taxi.
Hà Cửu Vi không được tự nhiên vùi đầu vào trong lòng Mạnh Kinh Huy, hai tay không ngừng túm làn váy, sợ hãi qua đi cô nhỏ giọng bên tai Mạnh Kinh Huy thầm oán hắn đem quần lót xé rách.
Quần lót bị xé rách còn ngoan ngoãn nằm trong túi quần của Mạnh Kinh Huy, nếm được vị ngọt hắn tự nhiên sẽ không vì bạn gái nhà mình oán giận mà buồn bực, ngược lại cười với ý vị thâm trường...
Bác tài xế bày vẻ mặt bị thức ăn cho chó đập vào mặt.
"......"
Đến cửa khu biệt thự Tĩnh Viên, Hà Cửu Vi không được tự nhiên đè nặng váy, ngăn cản Mạnh Kinh Huy muốn xuống xe.
Nhìn xe taxi rời đi, dùng dáng đi cô tự cho là tiêu sái vào Tĩnh Viên.
Về đến nhà, Hà Cửu Vi nhẹ nhàng thở ra, ngồi phịch trên sofa không muốn nhúc nhích.
Trong nhà như không có người ở. Ngày bình thường còn nhìn thấy quản gia chỉ huy người làm bận rộn, hôm nay một người cũng không thấy.
Hà Cửu Vi thấy kỳ quái, chẳng lẽ ba mẹ về nhà.
Nói đến ba mẹ của Hà Cửu Vi, họ là gia chủ Hà gia, họ thường xuyên không có ở nhà, đi công tác cùng nhau, đi về nhà cùng nhaụ
Đối với Hà Cửu Vi hoàn toàn là hình thức nuôi thả, bình thường quản gia chiếu cố cô chu đáo, không có khả năng chọn tình huống không có ba mẹ cô ở nhà mới xuất hiện, bởi vì...
Ba mẹ có một thói quen là không thích người ở.
"Ai..."
Hà Cửu Vi thở dài, tay ngọc thon dài vỗ cái trán trơn bóng, hiếm thấy cha mẹ ở nhà, cô cũng đã quen.
Họ không phải ở gian phòng chính thì cũng đã ra ngoài, Hà Cửu Vi chỉ có thể chịu đựng cảm giác không khoẻ chuẩn bị về phòng.
Lúc đứng dậy cô hút một ngụm khí lạnh, thân dưới có cảm giác đau đớn xé rách làm cho người ta không chịu nổi, nếu cô mặc quần lót chắc không chừng càng đaụ
Hà Cửu Vi lắc lắc mông đi lên lầu, dựa vào vòng bảo hộ của cầu thang, đi được một bước lại dừng một chút.
Đi đến một nửa cầu thang cô dừng lại, chậm rãi hít sâu, cúi đầu thấy quản gia đứng phía dưới cầu thang.
Cách cầu thang Hà Cửu Vi ra vẻ nhẹ nhàng cùng quản gia nói chuyện.
"Này, Chú Trình "


⬅ Trước Tiếp ➡