Chương 24
Hắn nói được thì làm được, video quay ngày đó hắn đã xóa hết.
Là khi nào thì chú ý tới cô?
Ô Tự nghĩ không ra. Hắn chỉ nhớ rõ ánh mắt của mình dừng lại trên người Hà Cửu Vi càng ngày càng nhiều, lúc nào cũng mượn quan hệ đại biểu khóa của khoa tìm cô nói chuyện, vì cô mà đi trang bị giám thị lỗ kim, thầm nghĩ lưu lại bóng hình xinh đẹp của cô.
Thích không? Làm sao có thể Ô Tự lập tức phản bác trong lòng.
Ô Tự tung hoành tình trường nhiều năm, cũng không vì nữ nhân nào mà dừng lại. Nữ nhân đối với hắn cũng chỉ là đồ vật tiêu khiển, Hà Cửu Vi cũng thế.
Hắn không có khả năng thích Hà Cửu Vi. Không bao giờ. Ô Tự trong lòng nghĩ lại cảnh Hà Cửu Vi nắm chặt túi sách, giống như cái xác không hồn rời khỏi.
Cô đi ngang qua hiệu thuốc, mặt không chút thay đổi đi vào mua thuốc tránh thai, thẳng đến khi ngồi trên xe taxi, hốc mắt đỏ lên.
Cô mở nguồn điện thoại, lập tức hiện lên cuộc gọi nhỡ và tin nhắn, toàn bộ cuộc gọi nhỡ là của Mạnh Kinh Huy, trừ một tin nhắn của Trình Nghị "Tiểu thư chú ý an toàn", tin nhắn khác đều của Mạnh Kinh Huy.
Ngày hôm qua, cô chỉ nói với tài xế là cô không trở về nhà, chắc tài xế nói cho Trình Nghị.
Hà Cửu Vi không đành lòng xem tin nhắn lo lắng cô của Mạnh Kinh Huy, chỉ nhắn lại với hắn một câụ
"Chúng ta chia tay đi."
Đánh xong chữ, gửi đi thành công Hà Cửu Vi lại tắt máy, khóc thành tiếng.
Ngày hôm qua nói "Ngày mai gặp" hôm nay thì nói "Chia tay", giống như một cọng rơm cuối cùng của Hà Cửu Vi bị đứt.
Cô đã không xứng với Mạnh Kinh Huy, âm thanh nức nở đứt quãng, dọa tài xế xe taxi nhảy dựng, cũng không dám lắm miệng quan tâm, chỉ có thể chuyên tâm lái xe.
Tới nơi Hà Cửu Vi vừa khóc vừa xuống xe, tài xế xe taxi còn trong lòng nghĩ, rốt cuộc chuyện gì sẽ khiến một người khóc tuyệt vọng như vậy
Hà Cửu Vi khóc một đường, khi về nhà thì mắt đã sưng lên.
Không kịp phòng bị, mắt sưng đỏ đụng phải Trình Nghị đang đứng ở phòng khách, sau mắt kính ánh mắt của hắn kinh ngạc.
"Tiểu thư cô đã trở về? Tiểu thư...Cô..... Cô khóc?"
Thật vất vả mới ngừng được nước mắt lại bị một câu quan tâm mà vỡ đê
Trình Nghị cũng không quản mệnh lệnh không muốn nhìn thấy hắn của Hà Cửu Vi, bước nhanh đến phía trước thay cô lau nước mắt.
Nước mắt càng lau càng nhiều, Trình Nghị biểu tình ôn nhu đến đau lòng quay đầu về sau nháy mắt lãnh khốc vô tình.
"Xem đủ chưa, toàn bộ biến mất cho tôi "
Đám người hầu còn sững sờ tại chỗ lập tức giải tán
Trình Nghị mới không kiêng nể gì nắm bả vai Hà Cửu Vi, mang cô trở về phòng.
Tiến vào phòng, Trình Nghị ở lại cũng không được, đi cũng không xong, đang rối rắm hắn lại bị Hà Cửu Vi kéo lại.
"Chú có nghĩ muốn làm tôi?"
"Chú có nghĩ muốn làm tôi?"
Nói ra những lời này Hà Cửu Vi không nghĩ nhiều lắm, cô thầm nghĩ không ai có thể trấn an cô.
"Tiểu thư?"
Trình Nghị sửng sốt, đang muốn mở miệng đã bị thân thể mềm mại ngăn chặn.
"Ngô..."
Trình Nghị sắc mặt buồn bã, hai tay siết chặt eo nhỏ của Hà Cửu Vi, lập tức đảo khách thành chủ, lưỡi của Hà Cửu Vi nguyên bản hùng hổ lại bị quấy nhiễu đến mức quân lính tan rã.
Đến khi lưỡi bủn rủn, Trình Nghị mới buông tha Hà Cửu Vi bị hôn cả mặt đỏ bừng.
"Tiểu thư, em xác định sao?"
"Ân?" Hà Cửu Vi không phản ứng kịp, vẻ mặt ngây thơ nhìn Trình Nghị.
Cái ánh mắt này, làm cho Trình Nghị không khống chế được đem Hà Cửu Vi đẩy ngã lên giường
"Cho dù em hối hận cũng không còn kịp "