⬅ Trước Tiếp ➡
"Mấy giờ rồi hả?" An Cầm Lệ mặc đồ ngủ, trên mặt bôi một lớp phấn dày, trừng mắt nói.
Từ trước đến nay hai mẹ con họ vẫn luôn không thân thiết, chưa nói được mấy câu thì đã cãi nhau.
An Dịch không vui, cô không chờ An Cầm Lệ nổi giận đã đóng sầm cửa lại.
"An Dịch, cái đứa không có lễ phép này, ai cho con đóng cửa!" An Cầm Lệ đứng ở cửa, gân cổ lên mắng, dù sao Chu Hậu Đông cũng không có ở nhà.
An Dịch ngồi trên giường, cười lạnh, An Cầm Lệ thật giả dối, Chu Hậu Đông ở nhà thì một kiểu, không ở nhà thì lại là kiểu khác, sắc mặt đáng ghê tởm khiến cô buồn nôn.
Trong tiếng ầm ĩ do An Cầm Lệ tạo ra, An Dịch mặc quần áo vào, rửa mặt xong, không ăn cơm mà chỉ cầm một lát bánh mì rồi ra ngoài.
"An Dịch." Đi qua một con hẻm nhỏ, một chiếc xe đi sau An Dịch, cô nghe thấy có người gọi tên mình.
Có lẽ là vì phục vụ trong quân đội nên dáng người Chu Hậu Đông rất rắn rỏi, anh ngồi trong xe, quay đầu nhìn về phía An Dịch, giọng nói thật thà chất phác: "Để chú đưa đi."
"Không.. Không cần đâu, cháu bắt xe buýt là được rồi." An Dịch không ngờ người gọi mình là Chu Hậu Đông, sao anh lại về vào lúc này, chẳng lẽ là xin nghỉ phép để về thăm người thân ư.
"Lên đi, tôi đưa cháu đi."
An Dịch từ chối không được, đành phải mở cửa xe, ngồi xuống bên cạnh Chu Hậu Đông.
Chắc là vì Chu Hậu Đông vội vã từ quân đội trở về nên vẫn còn mặc quân phục, trang phục ngụy trang nghiêm túc càng làm tăng thêm hương vị đàn ông, anh thẳng lưng ngồi trên ghế, vòm ngực rộng, cơ bắp rắn chắc.
An Dịch ngửi thấy mùi mồ hôi nhàn nhạt trên người Chu Hậu Đông, cô ngồi nhích về phía cửa sổ, trái tim đập bình bịch, hơi thở thành thục trên người người đàn ông này thu hút cô.
"Không phải hôm nay là thứ bảy sao, sao còn phải đi học thế?" Trước giờ Chu Hậu Đông không nói nhiều lắm, lái xe một lúc lâu rồi mới mở miệng.
"Cháu đăng ký lớp học múa nên thứ bảy vẫn phải đi học." An Dịch rất ngại ngùng, cô không biết phải ở chung với Chu Hậu Đông ra sao, đặc biệt là khi chỉ có hai người ở trong cùng một không gian.
"Mấy giờ cháu về, có cần tôi đi đón không?" Lời nói của Chu Hậu Đông vẫn đơn giản như trước.
"Không cần đâu chú Chu, cháu tự bắt xe buýt về cũng được." An Dịch quay đầu liếc về phía người đàn ông, trên cái cằm màu nâu sẫm là một lớp râu dày, cô biết nếu như mình sờ vào thì nhất định sẽ bị đâm vào tay.
Chu Hậu Đông không nói gì nữa, đến nơi, anh nhìn An Dịch đang xuống xe: "Tan học thì gọi điện cho tôi, tôi đến đón cháu."
"Dạ? Cháu.." An Dịch không biết vì sao, đây là lần đầu tiên cô cảm thấy người đàn ông này thật bá đạo, chẳng lẽ những người trong quân đội đều như vậy sao?
An Dịch còn muốn nói nữa nhưng Chu Hậu Đông đã lái xe đi mất rồi.
"Cái người này.." An Dịch lắc đầu, cô vuốt lại tóc rồi đi vào phòng học múa.

⬅ Trước Tiếp ➡