Chương 8
Viên Viên nhìn thấy yết hầu hơi nhô lên của cậu, nó run rẩy khi cậu phát ra tiếng, vô cùng gợi cảm, khiến cô hơi muốn..
hôn lên đó.
Cô thẹn thùng dời tầm mắt, cậu đột nhiên nặng nề ấn mạnh quy đầu lên cửa huyệt, đẩy lớp vải cuối cùng của cô đi vào một chút.
"A " Cô sướng đến mức rên rỉ yêu kiềụ vách tường thịt co bóp mãnh liệt một hồi.
Một loạt âm thanh ầm ĩ ngột nhiên xuyên qua lối đi nhỏ, dừng lại ở cửa thang máy cách cầu thang an toàn không xa lắm, nghe những người đó ba hoa khoác lác, cô bừng tỉnh nhớ ra bọn họ đang..
làm bậy nơi công cộng.
Cô lập tức im như ve sầu mùa đông.
"Có vậy mà bị dọa rồi sao?" Cậu vỗ vỗ đùi ngoài của cô, ra lệnh "Kẹp chặt chân lại." Cô không động đậy.
"Mẹ kiếp " Cậu vỗ lên mông cô một cái, đau đến mức cô phải nức nở một tiếng "Nhanh lên Nếu ông đây mà bắn không ra thì sẽ lột quần cậu, cắm vào nơi đó của cậu mà bắn đấy " Editor Limoncello Nguyễn Viên Viên đành phải nghe lời mà khép hai chân lại.
Trong một khoảnh khắc, cô có thể cảm nhận được rõ ràng hình dạng của thứ to lớn đưa vào hang động của mình, nói quá một chút thì dường như cô còn có thể cảm giác được gân guốc nổi lên trên thân gậy.
Thứ kia của cậu vừa to vừa cứng, so với dưa chuột thì chỉ có hơn chứ không kém, lại còn nóng hầm hập, trơn trượt qua lại giữa hai chân cô, cọ cô không ngừng chảy nước, cảm giác sảng khoái liên tục quay cuồng ra khắp cơ thể.
"Ưm " Cô mím chặt cánh môi, cố gắng đè tiếng thở dốc trong miệng mình lại.
Cô biết cậu đang nhìn mình nhưng cô lại xấu hổ đến mức chỉ dám nhìn lướt qua hình xăm đồng hồ cát trên cánh tay của cậu, nhìn qua cánh cửa phòng cháy kia.
Trong mùa khô nóng, cả tòa nhà dường như bị bao phủ trong tiếng côn trùng kêu vang, hòa với tiếng hít thở liên hồi của bọn họ tạo ra một đoạn nhạc nóng bỏng gay cấn.
Ở cái cầu thang gác lửng này không có một chút gió nào cả, cô nóng đến mức đổ một tầng mồ hôi mỏng.
Chàng trai xấu xa đang bắt nạt cơ thể cô cũng không tốt hơn là bao, mồ hôi lăn từ thái dương xuống khuôn mặt, lăn đến xương cằm, bỗng dưng nhỏ giọt, làm ướt cổ áo, để lại một vệt nước.
"Đinh" một tiếng, thang máy đến, đám người bên ngoài vui cười bước vào thang máy.
Nghe thấy âm thanh của bọn họ biến mất, Nguyễn Viên Viên lặng lẽ thở ra nhẹ nhõm.
"Đồ nhát gan." Cậu cười châm chọc, tốc độ kích thích càng lúc càng nhanh, sức lực cũng càng ngày càng nặng, cổ tay của cô bị cậu nắm chặt, giữa chân đau rát một lúc, cô không khỏi hoài nghi có thể đã bị cọ rách da rồi hay không.
"Ưm nhẹ một chút " Cô nhỏ giọng nói, âm cuối run rẩy tăng cao hơn.
Cậu ngoảnh mặt làm ngơ, ngậm lấy vành tai cô, khàn tiếng hỏi cô "Số điện thoại là gì?" Nguyễn Viên Viên hỏi "Cần cái đó..
làm gì?" "Số điện thoại." Cậu lặp lại một lần nữa, có chút mất kiên nhẫn.
Cô suy nghĩ một lát, đọc một dãy số giả.
Cậu im lặng, qua một lúc lâu sau, nói một chuỗi con số, hỏi cô "Là cái này sao?" Nguyễn Viên Viên ngẩn người, não bộ vốn đang rối bời chưa kịp phản ứng, môi anh đào ngập ngừng "Ưm, đúng vậy " Cậu dùng sức vỗ một cái lên mông cô, khó chịu nói "Chó má Ông đây nói bừa