⬅ Trước Tiếp ➡

khó mang thai.
Không còn cách nào khác, bà chỉ có thể bỏ học, dưới sự sắp xếp của người trong nhà, vội vàng tìm một người rồi gả đi.
Bà gả cho người gốc ở đây, tên là Tập Phong, khoảng ba mươi tuổi, ba mẹ đều mất, có hai căn nhà, khuyết điểm duy nhất chính là chân bị cà thọt.
Sinh đứa trẻ ra, tuy rằng không phải giống nòi của ông nhưng ông vẫn hết lòng chăm sóc, đặt tên cho đứa nhỏ, tên là "Tập Mộ Thâm", cũng chính là Tưởng Từ sau này.
Tưởng Từ chỉ duy nhất gọi người đàn ông này là "ba".
Ban đầu, một nhà ba người của bọn họ sống rất tốt.
Nhưng sau này, trong não của Tập Phong mọc ra một khối u, tính cách thay đổi, dính vào cờ bạc gái gú thì không nói, lại còn rượu chè, bạo lực gia đình như cơm bữa.
Nói đến người "ba" này, gần như Tưởng Từ sắp không nhớ nổi vẻ ngoài của ông nữa.
Thứ cậu có thể nhớ đến không phải là chai rượu vỡ tan tành, máu tươi đầm đìa mà chính là gậy gộc, giá treo quần áo và ấm đun sôi chứa đầy nước sôi.
Ngoài ra, che phủ dưới bóng dáng của ông chính là Tưởng Lị với vết thương cũ còn chưa lành đã thêm vết thương mới, cuộn mình trong góc tường, phát ra tiếng kêu thảm thiết chấn động đất trời, bên dưới chảy ra chất lỏng màu vàng, không biết là bia hay là nước tiểụ Tưởng Từ được Tưởng Lị bảo vệ nên không bị thương.
pass sharepasslagiaiphuongtrinhnhe Nhưng lúc đó cậu sợ ở trong nhà nhất, như trốn tránh hiện thực, thích đi lượn lờ bên ngoài, giống như một đứa trẻ mồ côi lang thang.
Thực ra lượn lờ bên ngoài cũng không có gì tốt cả, cậu là trẻ sinh non, sinh ra đã gầy gò ốm yếu, thường bị những đứa trẻ khác ức hiếp.
Cậu chỉ thích tìm một nơi vắng vẻ rồi ở đó.
Về điểm này, ngược lại không hẹn mà hợp với Nguyễn Viên Viên, cô gái nhu thuận nhưng lầm lì sau khi ba mẹ ly dị.
Thật ra, cậu và Nguyễn Viên Viên cũng đã ở chung được khoảng ba ngày rồi, tổng cộng thời gian ở bên nhau không đến mười tiếng.
Nhưng, cậu lại nhớ kĩ con người này Ngày đầu tiên, cậu đã mua kẹo dẻo dây thừng ngũ sắc cùng cô mỗi người ăn một đầụ Kẹo dẻo dây thừng ngũ sắc Ngày thứ hai, Nguyễn Viên Viên lấy về một quả trứng gà từ chỗ bà ngoại của cô, nói rằng cả hai người cùng nhau ấp trứng, kết quả cậu lại đặt mông ngồi làm cho trứng vỡ toang, cô khóc cả một buổi chiềụ Đến ngày thứ ba, cậu đi ngang một cái sạp nhỏ, mua một con thỏ cụp tai về cho cô, lúc này mới dỗ cô được.
Hôm đó, khi bọn họ đi qua một cửa tiệm nhỏ bán đồ ăn vặt, tivi trong tiệm đang chiếu phim cấp ba.
Một người đàn ông trần như nhộng đang đè người phụ nữ lõa lồ lên bức tường, một tay vuốt eo của người phụ nữa, một tay nắm lấy bầu ngực của cô ta, không ngừng đẩy hông.
Người phụ nữ ưỡn eo nghênh đón, kêu ra những tiếng rất phóng túng.
Hai bạn nhỏ không hiểu chuyện Tưởng Từ và Nguyễn Viên Viên xem một hồi.
Nguyễn Viên Viên bỗng nhiên hỏi cậu "Bọn họ đang làm gì thế?" Tưởng Từ "Không biết nữa, nhưng trông bọn họ rất vui sướng." "Vui hả?" Cô nghiêng đầu nhìn một hồi, kéo tay cậu, nói, "Chúng ta cũng chơi đi." Vì thế, dưới lời mời gọi nhiệt tình của Nguyễn Viên Viên, Tưởng Từ và cô cùng chơi một "trò chơi" Hai đứa trẻ tầm năm sáu tuổi chọn một nơi vắng vẻ không người, cởi đồ


⬅ Trước Tiếp ➡