Chương 6
Hà Trạch Thành túm đầu cô, ghé vào tai cô, hỏi "Thoải mái không?" Không có bất kỳ tiếng đáp lại, chỉ có tiếng thở dốc yếu ớt.
Cậu nhìn chằm chằm rồi tàn nhẫn túm mái tóc dài của cô "Tôi hỏi cậu sướng không?
Trả lời tôi " Tiếng của cậu khiến Lâm Ấm tiết ra, chính cô cũng chẳng biết đây là phản ứng gì, ánh mắt mơ màng, môi đỏ mấp máy "Sướng..
sướng " Dịch thể ấm áp tưới lên trên quy đầu cậu, Hà Trạch Thành sung sướng rên lên, thả đầu cô ra, nắm chặt hai bờ mông cô "Nhận lấy cho tôi Đồ của tôi, một giọt cũng không được phép để chảy ra " Nói xong, cậu thúc mạnh vài chục cái, tinh dịch đậm đặc bắn thẳng vào trong tiểu huyệt cô.
Nhìn bằng mắt có thể thấy bụng cô phồng lên giống như phụ nữ có thai ba tháng.
Cậu cũng không vội lấy ra ngay, còn thúc vào giống như một cái nút chặn tiểu huyệt lại.
Lâm Ấm đã mềm nhũn, nằm sấp trên mặt đất không thể cử động, trên mặt ướt át ửng hồng, chẳng có chút sức lực phản kháng.
Vì sao cô có thể như vậy?
Nhưng mà thật sự sướng..
thật sự rất sướng.
Hà Trạch Thành xấu xa nhấn nhấn bụng cô, Lâm Ấm lại kêu ra tiếng, nghe cậu quát lớn "Kẹp chặt cho tôi Dám để chảy ra một giọt, tôi chịch chết cậu ở chỗ này " Cô sợ hãi kẹp chặt tiểu huyệt, hành động này khiến Hà Trạch Thành còn ở bên trong sung sướng cứng lên.
Thứ ở trong bụng cô bắt đầu lớn lên, Lâm Ấm khóc lóc lắc đầu "Đừng..
tôi không chịu nổi nữa, cầu xin cậu buông tha cho tôi Tôi mệt quá rồi.." Cậu cười giễu cợt "Được, rên dễ nghe thì tôi sẽ bỏ qua cho cậu " Nói xong lại thúc vào bên trong "Rên to lên, xem cậu rên làm sao mới có thể làm tôi hài lòng đây?" "Ahhh..
tôi không biết.." Tiếng yếu ớt nũng nịu của cô vang lên, châm lửa trong người cậụ "Không biết sao?" Cậu vuốt ve hai bầu ngực cô "Vậy cậu cầu xin tôi, tôi sẽ dạy cậụ" Lâm Âm sụt sịt, không thể không nói "Cầụ.
cầu xin cậụ.
dạy tôi một chút." Cậu ghé vào bên tai cô nói nhỏ "Cầu xin con mẹ cậu ấy Nói cậu là đồ dâm đãng, cầu xin tôi chịch cậu, nói cậu không thể rời khỏi tôi " Cô cắn môi không lên tiếng, Hà Trạch Thành trực tiếp lạnh lùng quát "Nói " "Chát" Một bàn tay lại nặng nề rơi vào trên mông cô.
"Á " Lâm Ấm khàn giọng thét lên chói tai, cậu lại không ngừng thúc vào trong cô khiến cô nghẹn ngào khóc "Tôi..
tôi là đồ dâm đãng Cầu xin..
cầu xin cậu chịch tôi, chơi tôi đi " Hà Trạch Thành buồn cười giống như đang cười nhạo, thúc mạnh về phía trước "Vậy cậu rời khỏi tôi được sao?
"Không..
không thể rời.." Mãi mãi không thể rời khỏi cậu Cô chỉ có thể là của cậu Mãi mãi là vậy Cậu giống như phát điên, giữ mông cô bắt đầu làm thô bạo, hoàn toàn chẳng để ý tới tiếng cầu xin tha thứ và tiếng khóc của cô, giờ phút này, cô tựa như chỉ là một con búp bê tình dục Búp bê tình dục dành riêng cho cậu Cậu vừa vỗ mông cô, vừa mắng cô là đồ dâm đãng.
Trong tiếng chửi rủa và hành động bạo ngược của cậu, Lâm Ấm lại tiết ra, cùng lúc đó, Hà Trạch Thành cũng bắn ra.
Hai luồng dịch thể đậm đặc đều ở trong bụng cô, Lâm Ấm không chứa nổi "Cầu xin cậu rút ra..
Cậu hừ lạnh một tiếng "Cậu đừng có mơ Kẹp thật chặt cho tôi " Sau khi bị cậu tát một