Chương 15
đầu cho cậu, trần trụi lấy lòng.
Nhưng Hà Trạch Thành lại thỏa mãn túm một bên vú cô, hỏi "Dễ uống không?" Lâm Ấm điên cuồng gật đầu "Dễ uống dễ uống ạ " "Dễ uống cái gì " Sức lực trên tay cậu tăng thêm, véo bầu vú trắng nõn nà của cô.
"Nước tiểu của chủ nhân dễ uống ạ..
đồ của chủ nhân đều dễ uống ạ " Hà Trạch Thành nhíu mày "Nếu dễ uống thì mỗi sáng đều phải uống, biết chưa?" "Nô lệ biết ạ.." Khuôn mặt cô buồn bã cầu xin nói "Chủ nhân, nô lệ muốn vào nhà vệ sinh, cầu xin ngài để nô lệ vào nhà vệ sinh " Nhìn bộ dạng này của cô, tâm trạng của Hà Trạch Thành không tệ, trực tiếp cởi xiềng xích ở đầu giường, kéo cô vào nhà vệ sinh, cô giống như một con chó quỳ trên mặt đất bò theo.
Lâm Ấm ngồi xổm ở chỗ cống thoát nước, xấu hổ cúi đầu không dám cử động.
Hà Trạch Thành sờ trứng rung kia, cười lạnh với cô "Em chỉ có ba mươi giây giải quyết vấn đề sinh lý." Nói xong, rút ra, nước tiểu dịch thể khai nồng bên trong chảy ra.
Bởi vì nhịn quá lâu, cô nhất thời không tiểu được, Hà Trạch Thành đứng dậy ở bên cạnh lạnh lùng đếm ngược.
Lâm Ấm trực tiếp ấn bụng, một dòng nước mãnh liệt tưới đầy đất, cô thoải mái thở dài.
Thời gian kết thúc, Hà Trạch Thành vỗ cái mông cô một cái, Lâm Ấm ngừng lại luôn.
Cậu cầm lấy ống nước bên cạnh, mở khóa vòi, chẳng nói lời nào để ống nước lấp đầy tiểu huyệt chặt chẽ của cô.
"A chủ nhân.." Cô vội kêu lên, lại chịu một cái tát.
"Đồ dâm đãng Tôi cọ rửa huyệt cho em, ngoan ngoãn cho tôi Muốn dâm thì cũng không phải bây giờ, chờ lát nữa có chỗ cho em " Cô lập tức không dám cử động, yếu ớt đáp lại một câu rồi chổng mông lên để cậu rót nước vào bụng mình.
Cậu tẩy rửa bên trong sạch sẽ rồi sau đó giữ chặt dây xích, nhìn cô từ trên cao xuống.
"Đồ dâm đãng, trừng phạt đêm qua nói, giờ phải thực hiện rồi " Lâm Ấm run rẩy quỳ trên mặt đất, ngẩng đầu nhìn cậu "Chủ nhân..
muốn trừng phạt nô lệ thế nào?" Khóe môi Hà Trạch Thành cong lên một nụ cười tàn nhẫn, kéo xích ra ngoài giống như dắt một con chó vậy.
Lâm Ấm bị ép đuổi theo, đầu gối của cô hơi đau nhức, chỉ có thể cắn răng chịu đựng.
Hà Trạch Thành lấy một cái áo choàng tắm mặc lên người, buộc lại thắt lưng rồi mở cửa phòng ngủ ra.
"Đi " Lâm Ấm vội vàng bò trên đất cúi đầu, che kín ngực và mặt mình.
"Chủ..
chủ nhân, đừng mà.." Đừng cho người khác trông thấy bộ dạng dâm đãng này của cô Cô sẽ chết mất, đừng mà Hà Trạch Thành vỗ vỗ cái mông của cô "Yên tâm, không có ai cả, chỉ có hai chúng ta thôi " Nói xong, kéo dây xích đi ra ngoài.
"Ah.." Cô bị kéo cổ, vừa mới đứng lên nhưng trước sau vẫn không có dũng khí đi ra cánh cửa kia.
Trên người cô không mảnh vải che thân, không có bất kỳ vật gì che chắn, không khắc chế được nỗi sợ hãi trong lòng Hà Trạch Thành quay đầu trừng mắt nhìn cô "Đừng để tôi nói lần thứ hai Ra " Lâm Ấm cắn môi dưới sắp khóc "Có thể..
cho tôi bộ quần áo không.." "Ha ha." Cậu bắt đầu cười lạnh, hậu quả rất nghiêm trọng.
Hà Trạch Thành vứt thẳng dây xích xuống, vào trong nhà cầm cái trứng rung to lớn kia lên rồi nhét vào trong huyệt cô, ấn chốt mở, chỉnh tới mức lớn nhất.