"Tôi là Mục Anh Thần!"
Bỗng chốc, Tô Vãn Hạ đã im lặng, một lúc sau, cô lại cười lớn: "Đồ dối trá, anh ấy ở Trung Quốc, không phải ở đây."
"Đây là Trung Quốc, tôi đang ở đây"
"Đồ đần, đây là nước Anh, không phải Trung Quốc, đây là London"
Khóe miệng Mục Anh Thần giật giật, anh bất lực xoa vào giữa hai lông mày.
Tô Vãn Hạ lại loạng choạng đi đến trước TV, cầm remote lên và cất cao giọng hát: "Đừng hỏi tôi từ đâu đến ~~ quê hương của tôi ở nơi rất xa ~~ tại sao lại lang bạt ~~ lang bạt ~~"
Án Ức Nhu, Mục Phong, Quý Hoa và Mục Sơ Dương đang ngồi trên ghế sô pha ở hành lang, nghe thấy giọng hát quỷ khóc phát ra từ căn phòng, bỗng chốc cảm thấy bất lực.
Trời ơi, vẫn chưa kết thúc sao?
Làm sao Mục Anh Thần có thể chịu được cô vậy...
Một tiếng sau ---
"Ai kia, anh ngồi đó, tôi hát anh nghe một bài..." Tô Vãn Hạ chỉ vào bóng người mờ ảo trước mặt, ra lệnh như một chị đại.
2: Cô gái uống quá chén (2)
Trước đây Mục Anh Thần đã từng thấy Tô Vãn Hạ say rượu, khi đó anh không biết rằng cô sẽ là một người hoàn toàn khác khi uống say, kể từ đó, anh đã ra lệnh cấm cô uống rượu, chỉ vì khi cô say, người bị dày vò không phải là cô mà là anh.
Khi cô uống say, cô sẽ không ngừng dày vò cho đến khi mệt lã, mọi người xung quanh đều phải tuân theo lệnh của cô, nếu không làm theo ý của cô, thì cô sẽ gây sự với người đó, hoặc đánh người đó, hoặc tự mình ngồi bệt xuống đất la khóc.
"Có nghe thấy không, anh ngồi ở trước mặt tôi, tôi muốn hát."
Mục Anh Thần đã sờ lên trán lần thứ n, đi đến trước mặt cô, nhẹ nhàng nói: "Ngoan nào, đừng hát nữa, ngày mai lại hát tiếp."
"Không, tôi muốn hát bây giờ"
"Hôm nay đã hát nhiều rồi, không tốt cho cổ họng"
"Không được, không được, hay là anh hát cho tôi nghe đi" Tô Vãn Hạ dở trò lưu manh.
Mục Anh Thần ôm cô vào lòng, nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc mềm mại của cô, an ủi: "Vãn Vãn ngoan nào, ngày mai anh sẽ hát cho em nghe, em nên nghỉ ngơi đi nhé"
Vốn tưởng rằng phải mất nhiều thời gian để an ủi cô, không ngờ một lúc sau không thấy người trong vòng tay mình có phản ứng gì.
Anh không khỏi có chút lo lắng nhìn vào khuôn mặt cô, trái tim anh bỗng chốc như bị bóp chặt.
Đôi mắt to của Tô Vãn Hạ đỏ hoe, cô sụt sịt, ngắt quãng nói: "Chỉ có anh ấy mới có thể gọi tôi là Vãn Vãn, anh ấy nói rằng bố mẹ tôi gọi tôi là Hạ Hạ, bạn học và bạn bè đều gọi tôi là Vãn Hạ..."
"Cho nên anh ấy muốn gọi một cái tên độc nhất vô nhị, còn nói là người khác đều không được phép gọi..."
Trái tim Mục Anh Thần như bị dao cắt, máu chảy đầm đìa, nhìn cô gái có dáng vẻ đáng thương ở trước mặt, cảm giác bất lực của cái đêm 6 năm trước lại một lần nữa chạy khắp cơ thể anh, nếu như nhớ rõ như vậy, tại sao lúc đầu lại nhẫn tâm bỏ rơi anh mà đi như vậy...
"Hu hu..." Tô Vãn Hạ bật khóc, khiến Mục Anh Thần giật mình.
"Anh ta là một thằng khốn nạn, anh ta khiêu vũ với người phụ nữ khác"