⬅ Trước Tiếp ➡
"Yên tâm, tôi là diễn viên chuyên nghiệp, tôi sẽ rất nghiêm túc làm đúng với những gì chúng ta đã cam kết, ở trước mặt người của Cố gia, sẽ thân thiết với anh, đóng tốt vai diễn của tôi, cũng hy vọng anh có thể tuân thủ, chúng ta chẳng qua chỉ là kết hôn giả, tôi không muốn thật sự có hành động tiếp xúc thân mật nào." Lâm Triệt ngẩng đầu lên nói.
"Dĩ nhiên, nhưng cô phải biết, để người nhà không nghi ngờ, chúng ta nhất định phải ở cùng một chỗ."
"Được, tôi đã nói sẽ phối hợp với anh, chỉ cần anh quấy rầy đến tôi là được."
"Yên tâm, đối với kiểu phụ nữ không có giáo dưỡng, không có lễ phép, lôi thôi luộm thuộm, tôi luôn luôn không có hứng thú." Cố Tĩnh Trạch nhìn thẳng vào cô nói.
"Được, vậy thì thật là tốt, đối với kiểu đàn ông tốt mã dẻ cùi, một chút kỹ thuật cũng không có, ở trên giường chỉ biết ra sức thô bạo, tôi đây cũng không có hứng thú gì." Lâm Triệt không cam lòng yếu thế nói.
"Cô..." Gò má anh tuấn của Cố Tĩnh Trạch tối sầm, con ngươi cháy lên lửa giận, trợn mắt nhìn Lâm Triệt, chuyện trên giường làm sao có thể tùy tiện lấy ra giễu cợt như vậy chứ.
1: Chúng ta kết hôn đi  
"Tôi làm sao, tôi nói đúng sự thật, hơn nữa còn là anh nói trước đấy." Ánh mắt Lâm Triệt như trăng non, cũng trợn lên nhìn anh.
“Được, tôi nói xin lỗi với cô, chuyện này là tôi không đúng, tôi không nên nói như vậy." Cố Tĩnh Trạch chỉnh lại quần áo, nói.
Lâm Triệt gật đầu một cái: “Tôi tiếp nhận lời xin lỗi của anh, dù sao sau này cũng sẽ không đụng đến anh nữa, kỹ thuật của anh như thế nào tôi cũng sẽ không nhắc lại."
Trên mặt Cố Tĩnh Trạch lại càng đen hơn.
Vất vả lắm, mới không nổi giận thêm lần nữa, anh nói: “Ở chung một chỗ, chúng ta sẽ giống như vợ chồng bình thường, dùng chung phòng ngủ, để tránh nhà đông người nhiều miệng, truyền tới Cố gia, chúng ta cũng làm không tốt, tôi tôn trọng tự do của cô, cô có thể kết bạn, có cuộc sống riêng mình, tôi sẽ không hỏi tới, chỉ cần sẽ không nguy hại đến danh dự của tôi là được."
"Yên tâm, tôi là người rất có đạo đức nghề nghiệp, nếu đã kết hôn với anh rồi, tôi sẽ không tùy tiện để xảy ra tin tức qua lại với đàn ông, dù sao cũng không tới mấy năm nữa là chúng ta cũng sẽ ly hôn, trong mấy năm này tôi còn nhịn được."
"Được, như vậy thành giao."
"Đồng ý."
Dĩ nhiên, mặc dù bọn họ kết hôn rồi, nhưng về bản chất mà nói, bọn họ cũng chẳng khác nào hai người xa lạ cầm giấy hôn thú mà thôi.
Cố Tĩnh Trạch tỏ vẻ như là đã hoàn thành nhiệm vụ vậy, không nhìn vợ mới một cái, đã quay đầu đi ra ngoài, phất tay với người đi theo phía sau.
Lâm Triệt đi theo Cố Tĩnh Trạch xuyên qua một đoạn đường, đến một cái sân.
Biệt thự ba tầng nằm lẳng lặng giữa sân, người ở bên trong cười với Lâm Triệt đang xuống xe một tiếng, xuôi tay cúi đầu, dáng vẻ cung kính có thừa: “Bà chủ, bà có thể gọi tôi là Hồ quản gia."
"Vâng." Lâm Triệt nhìn bên trong, đại viện rộng rãi, đường lớn thẳng tắp, sân cỏ xanh biếc trải dài phía xa xa, nơi này rộng lớn đến mức không thấy được điểm cuối.
Cố Tĩnh Trạch nhìn Lâm Triệt: “Sau này cô và tôi sẽ cùng nhau ở nơi này."
"A, anh cũng ở nơi này sao?"
“Ừ, nếu không cô định vừa mới vừa kết hôn đã tách ra ở riêng?" Cố Tĩnh Trạch nhìn cô nói.
"Không phải vậy, tôi chẳng qua chỉ là muốn xác nhận lại thôi." Lâm Triệt ngẩng đầu lên nói.
Cố Tĩnh Trạch nhìn cô: “Cha mẹ tôi sẽ không tới, người giúp việc trong nhà nghe theo cô sai bảo, không thích cách trang trí thì có thể nói với Hồ quản gia, trừ phòng ngủ và thư phòng của tôi, còn lại cô có thể tùy tiện thay đổi."
Vậy thì ngại lắm, Lâm Triệt hấp tấp nói: “Sẽ không, đối với nơi này, tôi cũng không có gì là không hài lòng cả, sửa sang quá lại thành phiền toái."
Cố Tĩnh Trạch dừng lại, ánh mắt hời hợt nhìn về phía cô, tiện tay đỡ ở một bên góc bàn, ưu nhã cực kỳ.
Có phải dáng vẻ đẹp mắt quá rồi hay không, làm động tác gì cũng đều thấy đẹp trai như vậy.
Tay Cố Tĩnh Trạch đang để ở một bên, ngón tay thon dài, khớp xương rõ ràng, hết sức đẹp, đây tuyệt đối là một đôi tay thích hợp dùng để chơi dương cầm.
"Hồ quản gia sẽ đưa cô đi làm quen hoàn cảnh." Anh nói: “Hy vọng cô nhanh chóng thích ứng."
Hồ quản gia rất nhanh chóng dẫn cô đi thăm biệt thự.
Nhiều phòng lớn kinh người, bên ngoài là phòng cho người giúp việc, phía sau là phòng bếp, phía trước là phòng tiếp khách, trên lầu là phòng ngủ, cô cảm thấy nếu như cô đi bộ ở chỗ này, nhất định cô sẽ lạc đường.
Mặc dù Lâm gia cũng coi là nhà có mặt mũi, nhưng rõ ràng so với nơi này thì lại là một cái trên trời một cái dưới đất.
 
2: Chúng ta kết hôn đi  
Cô quay đầu nhìn Hồ quản gia: “Đây là nhà Cố Tĩnh Trạch?"
"Đúng vậy, bà chủ, sau này nơi này cũng là của nhà ngài."
Lâm Triệt nhìn nơi này: “Xem ra Cố Tĩnh Trạch rất có tiền nhỉ."
"Đúng vậy bà chủ." Hồ quản gia nghi hoặc nhìn cô.
Hồ quản gia mỉm cười nói: “Mặc dù cậu chủ nhìn có vẻ không dễ sống chung, nhưng, cậu chủ là người tốt, từ từ thì ngài sẽ quen thôi, mời ngài nghỉ ngơi trước."
Lâm Triệt đẩy cánh cửa phòng ngủ bằng gỗ đào ra.
Đối diện, bắt gặp Cố Tĩnh Trạch nửa người để trần đang đứng ở cạnh cửa phòng tắm.
Thân hình màu mật ong mới vừa tắm xong, khiến cho thân thể cao lớn của anh, càng thêm hấp dẫn, cơ bắp cân xứng trước ngực và trên cánh tay, nhìn dáng vẻ hoàn hảo, hình tam giác hoàn mỹ, phía dưới người rõ ràng lại vượt trội.
⬅ Trước Tiếp ➡