" Được." Đạo diễn ở đó liếc nhìn tài liệu, dáng vẻ như có như không nhìn cô.
Lâm Triệt yên lặng đi ra ngoài.
Ai ngờ, còn chưa rời khỏi phòng thử vai, đã thấy Du Mẫn Mẫn chạy tới, mặc dù giọng nói cô rất ngạc nhiên mừng rỡ, nhưng, cũng cảm thấy rất kinh ngạc, như là có chút không thể tin: “Lâm Triệt, lần này cô được chọn rồi, trở về chuẩn bị thật tốt đi, được chọn đóng nhân vật pháp sư bắt quỷ Trần Ý Hàm, hợp đồng công ty sẽ làm xong giúp cô.”
2: Mạc Huệ Linh tìm tới cửa Lâm Triệt cho là mình nghe lầm, nửa ngày cũng không phản ứng kịp.
Cô được chọn? Đây cũng là ngoài ý muốn.
Vốn là không ôm hy vọng gì, nhưng, lúc này lại khiến cho cô thật giống như trúng thưởng vậy.
"Cám ơn chị Mẫn Mẫn, tôi nhất định trở về chuẩn bị thật tốt."
Du Mẫn Mẫn lại sâu sắc nhìn cô, cười cười nói: “Được, trở về chuẩn bị thật tốt."
Lần này, quả thật không nghĩ tới cô sẽ được chọn trúng, nhân vật này rất có sức nặng, người cạnh tranh rất nhiều, dù sao thì cô cũng chỉ là người mới.
Tâm tình Lâm Triệt rất tốt, vui vẻ trở về nhà.
Nhưng mà, mới vừa vào nhà, lại chợt thấy, bên trong, trên chiếc ghế salon ngày xưa Cố Tĩnh Trạch ngồi, đang có một người phụ nữ.
Mạc Huệ Linh lại tới.
Trong lòng Lâm Triệt suy nghĩ, mặc dù cô là đám cưới giả, nhưng, gặp mặt cô ta vẫn cảm thấy có chút kỳ quái.
Hy vọng sau này địa điểm anh ước hẹn có thể chọn chỗ khác, như này quá lúng túng rồi.
Nhưng, cô nhìn Mạc Huệ Linh ngồi ở chỗ đó, vẫn cười lên tiếng chào nói: “Chào, cô tới à, tôi đi vào trước, các người cứ làm việc của các người."
Mạc Huệ Linh đứng lên, hừ lạnh một tiếng, nhìn Lâm Triệt: “Cô chạy cái gì, trốn tránh tôi làm gì, sớm muộn cũng vẫn phải gặp."
Hả?
Lâm Triệt không phản ứng kịp, nhưng, rất nhanh từ trong ánh mắt của cô ta, bắt được chút lạnh lẽo, rõ ràng như vậy.
Mạc Huệ Linh nhìn Lâm Triệt, nói: “Ngày hôm qua mặc dù Tính Trạch đã nói với tôi, chẳng qua là bị gia đình cưỡng ép kết hôn, tôi không biết cô dùng cách gì, khiến cho Cố gia đồng ý để cho cô kết hôn với anh ấy, nhưng, tôi hy vọng có thể nói cho cô, tôi và Tĩnh Trạch từ nhỏ đã ở bên nhau, thanh mai trúc mã, chúng tôi rất yêu nhau, không phải cô tùy tiện dùng mánh khóe là có thể khiến cho chúng tôi tách ra, tôi hy vọng cô có thể biết vị trí của mình, tôi biết, Tĩnh Trạch rất tốt, nhưng, anh ấy có thân phận, có địa vị, còn cô không thể với cao, tốt nhất cô hãy biết rõ điều này!"
Nhất thời, toàn bộ ấn tượng tốt về cô ta, đã biến mất hầu như không còn.
Nhìn người phụ nữ trước mắt ưu nhã hào phóng, Lâm Triệt cười lạnh, nói: “Mạc tiểu thư nếu đã nói cô rất tin tưởng anh ấy, vậy thì cũng không cần phải tới đây nói những chuyện này với tôi, Mạc tiểu thư yên tâm, thật ra thì tôi cũng không muốn gả cho anh ta, hôn sự này chẳng qua là bất ngờ ngoài ý muốn thôi, tôi sẽ không phá hư hai người cái gì, nếu cô nói, hai người tin tưởng lẫn nhau, vậy thì mời cô tiếp tục tin tưởng anh ta."
Nhìn dáng vẻ Lâm Triệt không thèm để ý chút nào, trên mặt Mạc Huệ Linh tối sầm lại: “Đúng vậy, tôi tin tưởng anh ấy, nhưng, cũng không thể khinh thường, anh ấy quá ưu tú, phụ nữ muốn ngã vào lòng anh, cũng không phải một hai người, cô không phải là thứ nhất, cũng sẽ không là người cuối cùng, Lâm tiểu thư, nếu cô có ý định dám dùng thủ đoạn gì với anh ấy, tôi khuyên cô vẫn nên cẩn thận thì hơn, Tĩnh Trạch chỉ thích tôi, anh ấy sẽ không động tâm với bất kỳ người phụ nữ nào, nói cho cô biết, cô không duy trì được bao lâu nữa đâu."
Lâm Triệt cười một tiếng.
1: Như vậy sợ rằng Mạc tiểu thư hiểu lầm Mạc Huệ Linh ngạo mạn đứng dậy, toàn thân lấp lánh hàng hiệu, cộng thêm vẻ mặt đầy kiêu ngạo, lại cao cao tại thượng: “Hừ, cô đừng tưởng rằng cô gả cho Tĩnh Trạch, là có thể có được anh ấy, tôi sẽ nói thẳng với anh ấy, tôi không thích anh và cô ở chung một chỗ, tôi muốn anh rời khỏi nơi này, ở cùng một chỗ với tôi, đến lúc đó, coi như là cô kết hôn rồi, cũng đừng nghĩ gặp được anh ấy một lần, bất kể cô có tâm tư gì, cũng đều uổng phí!"
Cho nên, cô dựa vào cái gì trở thành vợ anh, tôi mới là người anh yêu.,
Lâm Triệt nhìn biểu tình cao ngạo trên mặt cô ta, nhưng vẫn có thể nhìn ra, cô ta còn tức giận, và cả bất đắc dĩ.
Mặc dù người phụ nữ này làm cho người ta chán ghét, nhưng, thật ra thì cũng là một người phụ nữ đáng thương.
Đại khái đây là khuyết điểm trong các gia tộc phú quý đi, hôn nhân lại cũng không do mình định đoạt.
Bọn họ đều là người bị hại, cô ngược lại cũng rất đồng tình với Mạc Huệ Linh.
Chẳng qua, nếu khó quá như vậy, tại sao còn phải ẩn nhẫn như thế, tại sao bọn họ không dứt khoát chống lại một lần, mà Mạc Huệ Linh, không đi đến chỗ anh náo loạn, ngược lại tới đây làm phiền Lâm Triệt cô làm gì.
Lâm Triệt nghĩ, cô cũng không biết giữa hai người bọn họ lại phức tạp như vậy, nếu không, cô cũng sẽ không dễ dàng đồng ý, ai biết anh còn có bạn gái tình thâm như vậy đâu.
Lâm Triệt nói thẳng: “Nếu như anh ta có thể đi cùng cô, hai người ở chung một chỗ, tôi cũng vui vẻ thay các người, cô cứ nói như vậy với anh ta đi."
Mạc Huệ Linh cảm thấy Lâm Triệt thật sự khiến cho người ta cảm thấy chán ghét, càng nhìn càng không ưa, nhất là thân phận của cô bây giờ, lại là vợ Cố Tĩnh Trạch.
Nhìn dáng dấp Lâm Triệt cũng hết sức xinh đẹp, da trắng nõn, tuổi còn nhỏ, nhìn biết điều, nhưng thật ra thì loại người này là nhiều mưu mô nhất.
Mạc Huệ Linh cũng phải thừa nhận, gương mặt của cô, dáng dấp của cô quá khiến chi người ta yêu thích, để cho Cố Tĩnh Trạch và cô ta ở cùng một chỗ, làm sao cô có thể yên tâm được.
Hung hăng trợn mắt nhìn cô, Mạc Huệ Linh ngẩng đầu lên, vệnh váo rời khỏi nơi này.
Buổi tối, lúc Cố Tĩnh Trạch trở lại, trong phòng rất an tĩnh, Cố Tĩnh Trạch hỏi: “Mợ chủ đâu?"
Người giúp việc bận bịu trả lời: “Mợ chủ ở phòng ngủ."
Cố Tĩnh Trạch thuận thế đi về phòng ngủ.
Chẳng qua là không nghĩ tới, trong nháy mắt đẩy cửa ra, nhưng thấy bên trong, sau lưng Lâm Triệt sáng bóng, không có một mảnh vải...
Cô đang thay quần áo...
Cửa két một tiếng được đẩy ra, Lâm Triệt sợ hết hồn, hoảng sợ trực tiếp nhảy lên.
"A... Cố Tĩnh Trạch!" Cô kêu lớn một tiếng, nhưng mà kêu không sao, quan trọng hơn là, vì kinh ngạc, nên cô trực tiếp quay người lại...