Nghệ Tinh ném đi trái dưa hấu cũng ném luôn cả hạt vừng, bọn liên hệ với Ninh Thu Thu rất nhiều lần, muốn cùng cô nói chuyện nhưng cô đều từ chối.
"Đây là hợp đồng giải ước mà Nghệ Tinh gửi tới.” Cù Hoa đẩy hợp đồng ra trước mặt Ninh Thu Thu, anh ta vẫn chưa từ bỏ ý định: "Tiểu Thu Thu, em thật sự không cân nhắc thêm một chút nữa sao?”
Ninh Thu Thu trả lời bằng cách lưu loát ký tên vào hợp đồng.
Cù Hoa: "..."
"Được rồi.” Cù Hoa thở dài, anh ta liếc nhìn cô bằng đôi mắt đã được trang điểm tinh tế: "Người phụ nữ này, em thật là nhẫn tâm."
Ninh Thu Thu vẫn không thể thích nghi với người đại diện này, cô lên tiếng: "Chẳng lẽ muốn em cẩn thận từng bước đi, vừa khóc vừa nháo tỏ vẻ sẽ quay lại công ty, như vậy mới không tàn nhẫn sao?”
“Như vậy cũng không đúng.” Cù Hoa vuốt ngực, đáng thương nói: "Người ta đau lòng mà.”
Đau lòng cái rắm!
Ninh Thu Thu hận không thể cho anh ta một gậy.
Nếu không phải công ty không có người đại diện nào tốt bằng anh ta thì cô đã yêu cầu đổi người khác rồi.
"Được rồi, ký cũng đã ký rồi, không còn đường lui nữa.” Cù Hoa nghiêm túc hơn một chút, anh ta lấy lại hợp đồng cô đã ký và nói: "Em sẽ đến lớp diễn xuất của công ty học hỏi một chút đi, anh phải lên kế hoạch cho con đường phát triển của em một lần nữa.”
Do sự thay đổi hướng phát triển, cho nên con đường phát triển trong tương lai của Ninh Thu Thu cần phải được lên kế hoạch lại hoàn toàn.
"Được." Ninh Thu Thu dứt khoát đồng ý với anh ta.
Đã bảy năm cô không đóng phim rồi, vì vậy cô phải làm sống lại khả năng diễn xuất của mình
Điều quan trọng nhất là, nếu cô không đi, Cù Hoa nhất định sẽ lại nhắc nhở cô, cô sợ Cù Hoa lắm rồi.
Quy mô của công ty bọn họ không lớn, một lớp diễn xuất có tầm hai mười sinh viên, tất cả đều là những nghệ sĩ mới ký hợp đồng với công ty, bọn họ nhìn rất có chí tiến thủ, như thể bước vào một lớp học thời đại học vậy.
Ngày đầu tiên đi học Ninh Thu Thu tình cờ là một lớp lý thuyết, cô không quen mọi người ở đây nên tùy tiện tìm một chỗ và ngồi xuống, không giống như những người mới đến, Ninh Thu Thu đã được coi như là một “người nổi tiếng” rồi ", bố của cô lại là cổ đông lớn, nên tất cả mọi người ở đây đều nhìn cô bằng con mắt khác.
Tuy nhiên, cô không tự nhận mình là người đẳng cấp hơn người, ngay cả một người nói chuyện cũng không có, chỗ ngồi bên cạnh cũng không có ai dám ngồi.
Bởi vì cô không nói đạo lý, ở trong công ty cũng nổi tiếng nên người đại diện của bọn họ đã nói qua với họ, chọc ai thì chọc chứ đừng chọc vào vị tiểu thư này.
Nhìn những người đang coi cô là trung tâm kia, xung quanh không có ai dám ngồi cạnh nên Ninh Thu Thu cảm thấy cô đơn lạnh lẽo.
Ặc...
"Xin lỗi, chỗ này có ai ngồi chưa?"
4: Cầm tay