⬅ Trước Tiếp ➡
Nói ra chính là một tuyển thủ nam ái mộ Bạch Tích Tích.
Đàn ông chỉ có như vậy làm sao có khả năng lọt vào mắt của Bạch Tích Tích, cô ta không nhịn được liếc mắt nhìn đối phương nói: "Tôi không rảnh."
Bỏ lại ba chữ này, ánh mắt của cô ta bắt đầu nhắm về một hướng.
Hướng kia chính là chỗ phía Nam Lạc Kỳ, chỉ tiếc, ánh mắt của đối phương từ đầu tới đuôi cũng không có liếc Bạch Tích Tích một cái, không khỏi khiến cô ta nhụt chí một lần nữa.
Một vòng con gái còn đang vây quanh Lâm Dịch Phong líu ríu nói liên tục, Lạc Già không biết mình bị làm sao, chính là cảm giác ngực càng ngày càng bực, lửa giận càng lúc càng tràn đầy, không được, cô phải giải tỏa một cái.
Đi tới đài xạ kích, đứng vững người, hai vai ngang nhau, giơ súng, "pằng, pằng, pằng, pằng, pằng."
Sau năm tiếng súng liên tục, cô lưu loát buông súng trong tay, trên mặt không chút biểu cảm, dường như người vừa ngắm bắn không phải là cô.
"9, 9.8, 10, 9.9, 9.5."
"Oa."
Trong hiện trường lại là một tiếng sợ hãi, chỉ có sắc mặt Bạch Tích Tích trong lúc đó trở nên rất khó chịu.
Cô ta luôn luôn tự xưng là ưu tú, làm sao cho phép có người khiến cho mình lúng túng.
Cô ta vội vàng chặn đường Lạc Già, khiêu khích nói: "Đấu với tôi một trận."
Đối phương thờ ơ quan sát cô ta một cái, trực tiếp lướt qua cô ta rời đi, lưu lại Bạch Tích Tích đứng tại chỗ vẻ mặt méo mó.
Lạc Già đi đến bên cạnh người Khuynh Thành, Cung Nhược Nam liền tôn sùng nhìn cô nói: "Oa oa, Lạc Già cô thật lợi hại mà."
Tiếng ca ngợi của bạn bè, rốt cuộc cũng khiến cho vẻ mặt căng thẳng của Lạc Già dịu lại không ít, chỉ là khi liếc qua đến Lâm Dịch Phong đang bị đám con gái vây quanh, sắc mặt cô bỗng chốc lại xấu xí thêm lần nữa, thậm chí mang theo sự phẫn nộ ẩn nhẫn.
Có điều là lực chú ý của mọi người đều bị việc bắn súng hấp dẫn, nên cũng không có ai chú ý tới tâm trạng của cô không được tự nhiên.
Chỉ có Khuynh Thành kỹ tính, từ đầu tới đuôi nhìn tới cái không thích hợp của Lạc Già, từ lúc nói tới cái tên Lâm Dịch Phong này, tâm trạng của Lạc Già đã có chuyển biến, cô có thể chắc chắn, người bạn này của cô khẳng định có gì đó với tên Lâm Dịch Phong kia, chỉ là Lạc Già không nói, cô khẳng định sẽ không chủ động đi hỏi, người nào mà không có một ít bí mật của mình chứ, cô cũng vậy không phải sao?
Chỉ là khiến cô có một chút thu hoạch là, tên Lâm Dịch Phong kia hình như căn bản là không nhận ra Lạc Già, cho dù là tầm nhìn dừng lại ở trên người Lạc Già, kia cũng là ánh mắt xa lạ.
Thật sự là kỳ quái mà.
Thế nhưng nghĩ đến vẻ đẹp của Lạc Già lại có liên quan với Lâm Dịch Phong người còn đẹp hơn con gái này, liền cảm thấy rất kỳ diệu.
Khuynh Thành bị chọc giận
Hai người kia chính là phá vỡ hoàn toàn quan niệm thẩm mỹ của người đời mà.
Rất nhanh thì có một vài người biết bắn súng đều đi xuống bục ngắm bắn bắt đầu chơi, vài người không biết thì cũng đã tìm được nhân viên làm việc trong quán tới dạy mình.
Bên người Lâm Dịch Phong tiếp tục được rất nhiều người đẹp vây quanh.
Tầm nhìn của nhóm người đẹp còn không ngừng quét tới một hướng, chỉ tiếc dáng vẻ cậu Lạc quá lạnh lùng nghiêm nghị, khiến cho các vị đó không dám tiến lên quấy rầy.
Ngay lúc Khuynh Thành chuẩn bị tìm một vị trí để chơi, Tiêu Tuấn Trì đột nhiên ngăn ở trước mặt cô.
Khuynh Thành lập tức đưa ánh mắt khó hiểu nhìn về phía đối phương: "Làm sao vậy?"
Không đợi Tiêu Tuấn Trì mở miệng nói, giọng nói dễ nghe của Hi Linh Ca vang lên bên tai hai người, thế nhưng, cô ta hoàn toàn quên mất sự tồn tại của Khuynh Thành, nói với Tiêu Tuấn Trì: "Tuấn Trì, em nghe nói anh từng học bắn súng rồi, nhưng mà em lại không, anh có thể dạy em không?"
Lời mời của Hi Linh Ca, quấy rầy đến kế hoạch muốn lấy lòng Khuynh Thành của Tiêu Tuấn Trì, ánh mắt phẫn nộ của anh ta trừng về phía Hi Linh Ca, lại ngại vì có nhiều người đang ở đây, mới không thể tùy ý làm khó.
Thấy bầu không khí sắp rơi vào trong tình trạng khó xử, lại nhận thấy được không hề ít ánh mắt tìm tòi nghiên cứu đảo qua đảo lại ba người bọn họ, Khuynh Thành vội vàng mở miệng nói với Tiêu Tuấn Trì: "Vậy anh dạy Hi Linh Ca đi, tôi đi chơi trước."
Nói xong, lập tức xoay người rời đi.
Đi tới bục ngắm bắn bên cạnh Cung Nhược Nam và Lạc Già, Khuynh Thành vừa nhấc mắt lên thì thấy nụ cười không có hảo ý đối với mình của hai người, cô bất đắc dĩ liếc liếc mắt, khẽ mắng một câu: "Hai kẻ vong ân bội nghĩa."
Uổng cho cô đối xử với các cô ấy không tệ, thế mà còn xem cô là trò hay.
Bị Khuynh Thành mắng là "vong ân bội nghĩa", hai người cũng không tức giận, thế nhưng rất thông minh, rất nhanh thay đổi trọng tâm câu chuyện.
"Lạc Già à, mau dạy tôi, phát súng này tôi cũng không bắn tốt, sốt ruột."
"Được rồi được rồi, hối gì lắm, hai tay giữ vững, đôi mắt nhìn thẳng về phía trước..."
Nhìn màn dạy học nghiêm túc của hai cô gái bên cạnh, Khuynh Thành hơi giương lên khóe miệng, bắt đầu thu hồi sự chú ý trở về chiếc súng trên tay.
Phương thức bắn súng của Khuynh Thành khác với các cô gái khác, bởi vì lực cánh tay của con gái yếu, người khác đều dùng hai tay cầm súng, mà Khuynh Thành, là người đàn ông nào đó tự tay dạy, cách bắn súng của anh và cô như nhau, đều là dùng một tay.
Đứng vững cơ thể, hơi nghiêng, một tay cầm súng, ánh mắt nhìn về phía trước, bắn.
Chỉ tiếc tư thế của Khuynh Thành đều bày ra rồi, đạn lại không bắn ra được.
Nguyên nhân chính là phát bắn của cô bị người khác chiếm mất rồi.
Lúc này đây Khuynh Thành là thật sự tức giận, mang theo lửa giận ẩn nhẫn, tầm nhìn của cô nhìn về phía nơi bắn súng, ở trên bục ngắm bắn sát bên cô, Bạch Tích Tích nhìn chằm chằm khiêu khích cô nói: "Thật là ngại quá, không cẩn thận bắn trật."
Lời nói là vậy, trong mắt lại không có chút ý xấu hổ nào.
Bạch Tích Tích chính là khẳng định Khuynh Thành chỉ có bề ngoài, không như Lạc Già kia khó đối phó, mới dám khiêu khích không chút kiêng kỵ như vậy.
⬅ Trước Tiếp ➡