⬅ Trước Tiếp ➡
Ăn mặc của Bạch Tích Tích từ nhỏ đến lớn đều phải là tốt nhất, bữa tiệc ngày hôm nay mặc một chiếc váy suông thắt eo cao, cũng là thiết kế mới ra của Chanel, vì muốn lôi kéo người khác, chỉ cần ai đối tốt với cô ta, cô ta đều tặng cho đối phương một bộ đồ mới của Chanel.
Chỗ nào đông phụ nữ chỗ đó chính là chiến trường
Chính là như vậy, một đám người vây quanh Bạch Tích Tích quần áo xinh đẹp cùng với bên Khuynh Thành này đơn giản mộc mạc, thật đúng là hình thành một sự đối lập rõ ràng.
Lạc Già tính cách rất khẳng khái, nói thẳng ra là bao che khuyết điểm, nếu trong lòng cô ta đã coi Khuynh Thành là chị em tốt của mình, tự nhiên không cho phép bất cứ ai bắt nạt, cho nên không cần chờ Khuynh Thành phản bác, cô ta đã ngẩng đầu ung dung châm biếm trở lại: "Thật đúng là cho rằng phủ thêm da sói thì cho rằng mình là sói rồi, bản chất á, chẳng qua chỉ là một tên hề mà thôi."
Lời châm biếm của Lạc Già, mấy người lập tức nghe ra, sắc mặt đột nhiên biến màu, cũng không đợi bọn họ đánh trả, lại có vài bóng người đi vào gian phòng, cắt đứt bầu không khí gươm tuốt vỏ, nỏ giương dây này.
Đi ở đằng trước chính là tài tử Chung Kỳ Văn, Tiêu Tuấn Trì đứng song song với anh ta, vừa nhìn đến Khuynh Thành lập tức tiến tới quan tâm nói: "Khuynh Thành cả buổi sáng không thấy cô, cô chạy đi đâu vậy?"
"Ở trong phòng nghỉ ngơi." Khuynh Thành nhẹ nhàng mà trả lời.
"Khó chịu sao?" Trên gương mặt đẹp trai, vốn đang tươi cười bị sự lo lắng thay thế.
Khuynh Thành chưa kịp trả lời, chợt nghe đến một tiếng châm chọc từ phía sau Chung Kỳ Văn truyền tới: "Đúng là ma ốm, trận đấu như vậy đã chịu không nổi rồi sao? Sau này quay phim có lẽ là cả ngày hoặc là cả đêm, thì cô trực tiếp nằm ở trên giường không dậy nổi luôn à." Nói xong khóe miệng còn giương lên độ cong mỉa mai.
Đối với sự châm chọc của Hi Linh Ca, Cung Nhược Nam lập tức mở miệng trào phúng lại: "Khuynh Thành nhà bọn tôi là chạy bộ mệt, không giống người nào đó nằm ở trên giường của người ta, bò dậy không nổi."
Sự mỉa mai ẩn trong lời nói, không chút nào che giấu, lại khiến cho vài người đột nhiên thay đổi sắc mặt.
Phản ứng của Hi Linh Ca xem như là lớn nhất, gương mặt cô ta biến sắc, lớn tiếng quát lớn với Cung Nhược Nam: "Cung Nhược Nam cô nói ai?"
Cung Nhược Nam nhún nhún vai không đếm xỉa, tiếp tục nói: "Tôi không nói ai cả, cô cũng đừng có tự nhận là mình nha."
"Cô." Hi Linh Ca tức không biết làm sao.
Trông thấy tình cảnh sắp hỗn loạn, Tiêu Tuấn Trì vội vàng lên tiếng cắt đứt chiến tranh sắp bắt đầu: "Được rồi, đừng nói nữa, phụ nữ đúng là nói nhiều."
Hi Linh Ca lời đã tới bên mép rồi, nghẹn ngào nuốt xuống, sau đó cực kỳ không cam tâm tìm một cái ghế ngồi xuống, ánh mắt phẫn nộ từ đầu tới đuôi không rời khỏi nhóm bốn người Khuynh Thành, mà người ta chẳng thèm coi là gì, tiếp tục khẽ nói chuyện với nhau.
Tiêu Tuấn Trì vốn muốn ngồi ở bên cạnh Khuynh Thành, hết lần này tới lần khác vị trí hai bên cạnh cô đều bị người khác chiếm mất, anh ta không thể làm gì khác hơn là ngồi cách chỗ Khuynh Thành, vẻ mặt không tình nguyện.
Những người còn lại lục tục ngồi xuống, phục vụ liền nhanh chóng bắt đầu đưa đồ ăn lên.
Không biết có phải mỹ nữ đều được coi trọng hay không, một bữa tiệc, từ lúc bắt đầu đến khi kết thúc, trong bát Khuynh Thành chưa từng trống không, Lạc Già và Cung Nhược Nam mỗi người ngồi ở hai bên tay Khuynh Thành, mỗi khi trong bát Khuynh Thành hết đồ ăn, các cô sẽ gắp thêm vào.
Tiêu Tuấn Trì ngồi cách Khuynh Thành một chỗ, cũng từ đầu tới đuôi không quên bên Khuynh Thành, bản thân anh ta ngược lại ăn ít, mỗi khi thấy trong bát Khuynh Thành trống không, anh ta sẽ chuyển một vài món Khuynh Thành ăn hơi nghiêng gần các cô, để cho Lạc Già hoặc là Cung Nhược Nam gắp giúp cô.
Hành động tri kỷ này, đã không ngừng một lần, đưa tới ánh mắt tán thưởng của Lạc Già và Cung Nhược Nam, trái lại đương sự Khuynh Thành lại không hề biết.
Khuynh Thành không hề phát hiện ra, nhưng không có nghĩa là người bên ngoài cũng không thấy.
Lòng đố kị của phụ nữ rất là mạnh, thấy một Tiêu Tuấn Trì đẹp trai quan tâm như vậy đối với Khuynh Thành, bọn họ cho dù là không thích Tiêu Tuấn Trì, cũng sẽ ghen tị.
Quán xạ kích
Đàn bà mà đã đố kị rồi thì không còn gì kinh khủng hơn.
Ngoài sáng không được, không có nghĩa là sẽ không làm trong tối.
Tiêu Tuấn Trì phát hiện ra rất nhanh, vài món thức ăn Khuynh Thành thích đều bị gắp hết, mà người gắp đồ vào bát, lại không ăn, ngược lại lại thả đồ lên mặt bàn, trong mắt tràn ngập sự khiêu khích.
Anh ta lập tức nổi giận, vừa định lên tiếng quát lớn, đã bị Cung Nhược Nam ngồi ở bên cạnh anh ta khẽ giọng ngăn cản: "Được rồi, chúng tôi cũng ăn no rồi, đi thôi, tới quán xạ kích."
Bỗng thấy Khuynh Thành mà mình ngưỡng mộ trong lòng cũng rời đi chung, Tiêu Tuấn Trì liền thôi, để lại Hi Linh Ca mặt đầy hận thù ở sau lưng.
Nhóm người Khuynh Thành vừa đi, đám con gái liền giận chó đánh mèo đổ hết lửa giận lên trên người Hi Linh Ca, Bạch Tích Tích nhìn Khuynh Thành không vừa mắt, nhìn cái cô Hi Linh Ca này cũng không thuận mắt, không phải chỉ biết mấy cái nhạc cụ thôi sao? Mới thế đã kiêu căng nhìn người khác ở dưới con mắt, người kiêu căng như vậy, nhất định phải ngay lúc vừa ngẩng đầu thì chèn ép xuống.
"Ối chà chà, có vài người đang ở đây bị tức thành như vậy có ích gì chứ, người ta căn bản chẳng thèm coi vào trong mắt."
Việc Hi Linh Ca thích Tiêu Tuấn Trì cũng không phải là bí mật.
Lời nói của Bạch Tích Tích mọi người lập tức hiểu ra được ý gì, đám người cùng nhau hùa theo: "Đúng thế, đúng thế, người ta vốn dĩ không thèm coi vào trong mắt, còn cầm cái mặt nóng đi dán vào cái mông lạnh của người ta, thật không biết xấu hổ.”
“Ôi chao, các cô nói người ta làm chi, người ta không phải là da dày một chút thôi sao.”
Hi Linh Ca ở giữa sự tấn công của đám người nữ xung quanh, sắc mặt càng ngày càng khó coi, đúng là vẫn còn Chung Kỳ Văn nhìn không được, lên tiếng bênh vực một tiếng: “Linh Ca cùng nhau đi thôi.”
Lời anh ta vừa nói xong, mọi người nhìn theo anh ta như nhìn quái vật, ở chung mấy ngày nay, tất cả mọi người đều biết rõ, Chung Kỳ Văn là một người lạnh lùng, ít nói, thế mà bây giờ lại lên tiếng giúp Hi Linh Ca, thật đúng là việc lạ rồi.
Đương sự thì coi như không thấy những ánh mắt quái dị này, đã đứng dậy đi tới mép cửa đứng thẳng, Hi Linh Ca thấy vậy, vội vàng đứng dậy đi theo.
Vừa đi ra gian phòng, cô ta liền khẽ giọng nói với người đàn ông bên người: “Cảm ơn anh.”
“Không cần khách khí, đi thôi.”
Quán xạ kích ở tầng hai của cung thể thao trong làng du lịch.
Trên đường đi tới quán, Tả Phi Phi và Cung Nhược Nam chưa bao giờ chạm qua súng có vẻ rất hưng phấn, hai người líu ríu thảo luận suốt đường đi.
“Òa, ngày hôm nay lại có thể chạm tới súng, các cô cũng biết ước mơ từ nhỏ của tôi chính là trở thành một nữ cảnh sát đeo súng thật ngầu, nhưng mà hiện thực quá tàn khốc rồi.” Tả Phi Phi nói xong, vẻ mặt ai oán.
“Đúng vậy, đúng vậy, Tả Phi Phi ước mơ của cô và tôi giống nhau thế.” Cung Nhược Nam đồng thời phụ họa, vẻ mặt ước mơ.
⬅ Trước Tiếp ➡