Thẩm Thất cảm thấy từ khi quen biết Hạ Nhật Ninh đến nay, mức độ mặt dày của cô đang tăng trưởng với tốc độ nhanh chóng.
Mấy ngày trước cô còn rất mong muốn có thể nhanh chóng thoát khỏi người đàn ông này, nhưng bây giờ sau khi nghe nói hắn sẽ trả lương cao cho cô, nên cô mới mặt dày lập tức đồng ý làm nhà tạo mẫu độc quyền của hắn.
Bây giờ thì tốt rồi, không còn chút sĩ diện nào cả, chỉ cần có thể tiết kiệm tiền, tiêu ít tiền thì cô tuyệt đối sẽ không chọn lựa chọn điều nào khác cả.
Ai kêu cô nghèo chứ?
Hạ Nhật Ninh bước từng bước dài rời khỏi căn phòng, Thẩm Thất liền đi theo ngay phía sau.
Tiểu Xuân bọn họ đang đứng trước cửa, bước đi theo sau Thẩm Thất một cách ăn ý.
“Ơ… phiền anh dẫn tôi đến một trung tâm thương mại gần nhất quanh đây là được rồi.
Đôi mắt của Hạ Nhật Ninh khẽ nhắm lại, khóe mắt hơi liếc về phía Thẩm Thất, hắn nở một cười mê hoặc, nhưng lại không trả lời gì hết.
Thẩm Thất cứ tưởng Hạ Nhật Ninh đã đồng ý rồi, liền im lặng theo sau hắn bước lên xe.
Đợi đến khi tới trung tâm thương mại, Thẩm Thất xuống xe, vừa định chào tạm biệt Hạ Nhật Ninh, thì ai ngờ Hạ Nhật Ninh cũng theo cô xuống xe.
“Tiểu Xuân đi theo là được rồi, những người khác cứ đi về đi.” Hạ Nhật Ninh ra lệnh.
Mấy người trợ lý lần lượt xoay người rời khỏi, chỉ có Tiểu Xuân nghe lệnh đi theo ở phía sau.
Thẩm Thất hơi do dự nói: “Vậy… tôi đi vào trong trước. Gặp lại sau!”
Vừa dứt lời. không đợi Hạ Nhật Ninh trả lời, Thẩm Thất bèn như một con thỏ bị làm hết hồn vậy, co giò lên chạy mất.
Hạ Nhật Ninh nhìn bóng dáng của Thẩm Thất, lắc đầu không nói nên lời.
Chạy gì mà nhanh dữ vậy…
Không bị sếp theo sau, Thẩm Thất mới có thể thật sự thở phào nhẹ nhõm, nhanh chóng chọn lựa những đồ dùng hằng ngày của mình, đến lúc chọn đồ ngủ thì Thẩm Thất mới do dự một hồi.
Thật ra cô rất thích những bộ đồ ngủ hình thú anime.
Thế nhưng, tối nay phải ngủ cùng một phòng với sếp.
Tuy một người ngủ trong phòng một người ngủ ghế sô-pha, vả lại khoảng cách giữa giường và ghế sô-pha cũng khá xa.
Thế nhưng cô cứ cảm thấy không thích hợp lắm.
Nhưng mà… nên làm sao với chiếc áo ngủ mà cô rất yêu thích này đây…
Đúng lúc Thẩm Thất đang do dự, thì một bàn tay đẹp đẽ đột nhiên giật lấy đôi tai thỏ từ tay cô. nhanh chóng đội lên đầu của Thẩm Thất, giọng điệu trêu chọc nói: “Ồ, cũng giống lắm.”