⬅ Trước Tiếp ➡
Thẩm Thất hít một hơi thật sâu, nhẹ nhàng thở ra, sau đó mới chậm rãi trả lời: “Một người rất quan trọng đối với tôi, một người đã đi đến Thiên Đàng, sẽ không bao giờ trở về nữa.”
Nghe thấy Thẩm Thất nói như vậy, Hạ Nhật Ninh chợt nhíu mày lên.
Tại sao khi nghe đến người này sẽ không bao giờ trở về nữa, thì trong lòng hắn lại có chút vui mừng như vậy?
Hắn đang ghen với một người chết ư?
Sao lại có thể như vậy được?
Hắn chỉ không thể chịu đựng được việc trên đời này còn có người đẹp trai hơn hắn mà thôi!
Ừ, đúng, chỉ có vậy thôi mà!
Nhìn thấy Hạ Nhật Ninh không tiếp tục hỏi nữa, Thẩm Thất mới có thể yên tâm.
Cô thật sự không muốn nhắc đến Triển Bác với bất cứ người nào khác nữa.
Đó là một nỗi đau vĩnh viễn không cách nào quên được trong lòng cô.
Là vết thương lòng không muốn đụng chạm đến trong suốt đời này nữa.
Hạ Nhật Ninh quả nhiên đã hài lòng và chuyển chủ đề: “Lần này chúng ta đi Hải Phòng bí mật viếng thăm một vị tiền bối, bởi vì thân phận nhảy cảm, nên chúng ta chỉ có thể bí mật đến đó.
Thẩm Thất lập tức gật đầu thể hiện cô đã hiểu rõ.
Hải Phòng cách thành phố Vinh ba trăm mấy cây số, Hạ Nhật Ninh không thể nào lái xe đi được.
Vì thế nên họ đã đi đến một sân bay riêng nhỏ, ngồi lên máy bay riêng để đến Hải Phòng.
Đây là lần đầu tiên Thẩm Thất ngồi lên máy bay riêng.
Giây phút đầu tiên khi cô bước vào máy bay, quả thật cô đã bị những sự xa xĩ trước mặt làm cho hoa cả mắt.
Thẩm Thất còn nhớ rất rõ, tấm khăn trải bàn trên bàn là một sản phẩm dệt tay riêng của một đất nước di sản văn hóa phi vật thể.
Sản lượng của loại sản phẩm này chưa tới 100 mét trong một năm.
Năm đó khi Thẩm Ân Ân có được hai mét mảnh vải này thôi, nhưng cô ta đã thích thú đến nỗi không kiềm chế được, cô ta cứ muốn khoét đầy những cái lỗ trên đó để chứng minh sự giàu có và địa vị của mình.
Thế nhưng loại vải này trên chiếc máy bay này, lại được dùng để làm khăn trải bàn mà thôi.
Từ đó có thể thấy rằng, tài sản và sự xa xĩ của Hạ Gia đã đạt được đến mức độ nào rồi.
⬅ Trước Tiếp ➡