Thẩm Thất dỗ Thẩm Lục thiếp đi trên giường, sau đó cô ngồi ngơ ngác một chỗ.
Từ nhỏ, việc chăm sóc cho anh trai đã là trách nhiệm của cô.
Không biết bắt đầu từ bao giờ, anh trai đã bị mắc bệnh trầm cảm, từ đó không còn giao tiếp với bất kỳ ai nữa.
Ngoại trừ Thẩm Thất có thể tiếp cận anh ấy ra, thì không ai có thể tiếp cận cả.
Thẩm Thất thò tay sờ vào mặt của anh trai, cảm thấy vô cùng ấm áp trong đáy lòng.
Anh trai có một khuôn mặt vô cùng đẹp đẽ, đẹp đến nỗi khó lòng phân biệt là nam hay nữ, duy nhất chỉ có sắc đẹp của anh mới có thể so sánh được với Hạ Nhật Ninh mà thôi. Một người thì hấp dẫn, một người thì quyến rũ.
Nhưng cảnh ngộ của hai người lại khác nhau một trời một vực.
Anh trai chỉ có thể bị nhốt trong phòng, chìm đắm trong thế giới cô độc của chính mình.
Hạ Nhật Ninh lại là đế vương tung hoành trong giới tài chính.
Hễ nghĩ đến Hạ Nhật Ninh, thì Thẩm Thất liền cảm thấy tâm trạng vô cùng tồi tệ.
Anh trai trải qua thời gian dài trị liệu, đã bắt đầu có thể giao lưu nói chuyện với cô. Bác sĩ nói chỉ cần kiên trì thêm một thời gian, thì có thể giao tiếp y hệt như người bình thường.
Trong thời khắc quan trọng này, sao lại có thể cắt đứt trị liệu được chứ?
Nhưng số tiền mà cô kiếm được lại bị mẹ cô lấy lí do chữa bệnh cho anh trai bốc lột mất rồi, huống hồ gì bây giờ còn một món nợ 1 triệu nữa. Nếu Thẩm Gia không chịu chi tiền thì…
Thẩm Thất không dám nghĩ tiếp nữa.
Cô không thể tưởng tượng được bộ dạng Thẩm Lục chìm vào bóng tối cô độc thêm một lần nữa.
Không, tuyệt đối không thể!
Hạ Nhật Ninh đung đưa ly rượu trong tay mình, nhìn thấy anh hai đột nhiên đến thăm, khẽ híp đôi mắt lại: “Hãy cho ta một lí do để kết hôn thay anh đi.”
Anh cả của Hạ Nhật Ninh, người con nuôi của Hạ Gia--Hạ Nhật Kỳ nốc hết tất cả rượu trong tay mình vào miệng, thở dài nói: “Nhật Ninh, anh đã chính thức tuyên bố từ bỏ quyền thừa kế của Hạ Gia rồi.”
“Nhưng điều này vẫn không thể khiến ta từ bỏ hôn nhân của ta.” Hạ Nhật Ninh cười khẽ, đôi mắt phượng lóe lên một tia sáng: “Đổi điều kiện khác đi.”
“Nếu như anh nói, anh đã có tin tức của người con gái mà em vẫn đang khổ sở tìm kiếm… điều kiện này thì sao?” Hạ Nhật Ninh đột nhiên ngước đầu nhìn người em trai tài giỏi, có thể hô phong hoán vũ của mình.
Hạ Nhật Ninh siết chặt ngón tay lại, khuôn mặt tuấn tú quyến rũ đột nhiên chuyển đổi: “Anh nói thật sao?”
Hạ Nhật Kỳ gật đầu: “Nơi cô ấy xuất hiện lần cuối cùng cũng chính là nơi mà ta phải đi, nên anh có thể sẵn tiện giúp em thám thính tình hình.”
Hạ Nhật Ninh có chút do dự.