⬅ Trước Tiếp ➡
Tiếc rằng, ở đây không có ai sống cả, nên thật sự ngay đến thức ăn gì cũng không có.
Thẩm Thất nhìn đồng hồ, bây giờ cũng không muộn lắm, chợt cô nói với Thẩm Lục: “Anh ở nhà chờ em một lát, em ra ngoài mua ít rau, để sáng mai làm cơm cho anh ăn, có được không?”
Thẩm Lục vui vẻ gật đầu.
Thẩm Thất cầm lấy ví tiền, khóa chặt cửa rồi rời khỏi căn hộ.
2032.
Dưới lầu có một cửa hàng tiện lợi mở cửa 24/24
Thẩm Thất mua hết cả đống đồ, sẵn tiện mua luôn một số đồ dùng hằng ngày cho Thẩm Lục và cô.
Lúc tính tiền, Thẩm Thất mới phát hiện, sau khi trích tiền lương tháng này để trả tiền nhà một năm, thì cô thật sự đã không còn dư dả gì nữa.
Đang dự định xách đồ lên lầu, thì điện thoại của cô đột nhiên reo lên, Thẩm Thất cầm điện thoại lên, là tin nhắn hối trả tiền trị bệnh của anh trai do bác sĩ gửi đến.
Thẩm Thất nhìn thấy chi phí lên đến vạn tệ đó, chợt cảm thấy rất đau đầu.
Món tiền này vốn dĩ do Thẩm Gia chi trả, nhưng bây giờ cô đã dẫn anh trai ra ngoài sinh sống, nên nhà họ Thẩm đã có thể quang minh chính đại từ chối chi trả món tiền này rồi.
Thẩm Thất chợt hiểu ra, cuối cùng cô cũng hiểu được tại sao Thẩm Ân Ân lại tự dưng kích thích anh ấy rồi.
Chỉ sợ đây mới chính là dụng ý của cô ta mà thôi.
Dù sao thì bản thân cô cũng đã kết hôn thay cho Thẩm Ân Ân, nên họ mới không muốn tiếp tục gánh vác phiền toái này nữa, nên mới tìm cách ép cô dẫn theo anh trai rời khỏi Thẩm Gia.
Lần này là chính cô muốn đi, chứ không phải bị Thẩm Gia đuổi đi.
Nên Thẩm Gia càng có đủ lí do từ chối chi trả số tiền đó rồi.
Sau khi nghĩ ra dụng ý của Thẩm Ân Ân, Thẩm Thất không cách nào nén được nụ cười đau khổ của mình nữa.
Nên làm sao đây?
Cô lấy gì để trả tiền trị bệnh tháng sau của anh trai đây?
Xách đồ đi về căn hộ của mình, nhìn thấy sắc mặt vui mừng của anh trai, nhìn thấy anh ấy say mê đọc cuốn sách Tư Trị Thông Giám mà cô mua trong lúc muốn kết giao với những người văn vẻ, đáy lòng của Thẩm Thất lại càng trở nên phức tạp hơn.
Nếu trước kia không biết được anh ấy thông minh như vậy, thì chắc có lẽ đã xem xét đến việc tạm ngưng điều trị một thời gian, đợi đến khi có tiền mới tiếp tục điều trị rồi.
Nhưng mà bây giờ…
Sao lại có thể ngưng được nữa chứ?
⬅ Trước Tiếp ➡