Nhưng ngón tay của Hạ Nhật Ninh lại đang khóa chặt cổ tay của cô, dù có ra sức như thế nào đi nữa, cô cũng không thể thoát khỏi sự kiềm chế của hắn.
Không phải Hạ Nhật Ninh lúc nào cũng không cho phép phụ nữ tiến gần hắn hay sao?
Hắn trước giờ không phải có bệnh sạch sẽ với phụ nữ sao?
Cảnh tượng trước mặt rốt cuộc là gì thế này?
Sao hắn lại chống đối với cô chứ?
“Không… không cần làm phiền Hạ Tổng đâu, tôi tự bắt xe về là được rồi.” Thẩm Thất cắn chặt răng nói, khó khăn lắm cô mới thể hiện được lòng trung thành với Phùng Khả Hân, nếu bây giờ đi như vậy, thì lòng trung thành lúc nãy chẳng phải đã uổng phí hết rồi sao?
Đắc tội với Phùng Khả Hân, sau này cô sao lại có thể kiếm miếng ăn tại thành phố Vinh này chứ?
Hạ Nhật Ninh nhìn thấy Thẩm Thất né tránh hắn như dịch bệnh vậy, cô vô cùng lo sợ khi né tránh hắn, đột nhiên cảm thấy thú vị vô cùng: “Cô đang né tránh tôi à? Là bởi vì tôi không đủ… đẹp trai ư?”
2016.
Thẩm Thất rất muốn mở miệng ra chửi rủa hắn.
Nếu hắn không đẹp trai, thì sao cô lại phải né tránh như vậy.
Chính vì hắn quá đẹp trai, toàn phụ nữ trên thế giới này đều nhìn hắn, cho nên cô ấy mới phải liều mình tránh xa hắn!
Hạ Nhật Ninh áp sát vào cô, ép Thẩm Thất phải nhìn thẳng vào đôi mắt của hắn.
Thẩm Thất nhìn thấy những người xung quanh đều nhìn về phía này, cô sợ Hạ Nhật Ninh sẽ làm ra việc đáng sợ nào đó ngay tại đây, nên cô mở miệng nói: “Đương nhiên đẹp, anh là người đàn ông đẹp trai thứ hai mà tôi đã từng gặp.”
“Người thứ hai ư?” Hạ Nhật Ninh đột nhiên nhíu mày lên, khí thế chợt tuôn ra ngoài, áp đảo chúng sinh: “Người thứ nhất là ai? Triển Bác ư?”
Sắc mặt Thẩm Thất hơi biến đổi, không đợi cô ấy mở miệng, thì từ cánh cửa trong phòng đã vang tới giọng nói của Phùng Khả Hân: “Sao hai người không vào trong?”
Thẩm Thất hất ánh mắt cầu cứu về phía cô, lén lút dùng sức muốn thoát khỏi những ngón tay của Hạ Nhật Ninh, thế nhưng dù cho cô có ra sức cỡ nào đi nữa, cũng không cách nào thoát ra được.
Hạ Nhật Ninh thong thả trả lời: “Phùng tiểu thư, thật xin lỗi, nhà tạo mẫu độc quyền của tôi hình như có chút việc. Đồ đạc của cô ấy vẫn còn trên xe của tôi, nên tôi phải đưa cô ấy về. Chúng ta hẹn ngày khác gặp lại nhé.”
Sau khi nói xong câu này, Hạ Nhật Ninh liền nắm lấy cổ tay của Thẩm Thất xoay người đi mất.
Thẩm Thất hướng về phía Phùng Khả Hân lắc đầu một cách dữ dội, thể hiện không phải cô bắt Hạ Nhật Ninh đưa cô về đâu.
Tiếc rằng, sắc mặt của Phùng Khả Hân lại càng đáng sợ hơn nữa, cô hoàn toàn không thèm nhìn Thẩm Thất, ánh mắt của cô cứ dính chặt vào tấm lưng đang ung dung rời khỏi ấy.
Hạ Nhật Ninh kéo lê Thẩm Thất đi thẳng đến phía trước xe, hướng người về phía trước đè cô trên thân xe.
Thẩm Thất lần đầu tiên áp chặt thân hình với một người đàn ông lạ, toàn thân cô như bị điện giật vậy, chỉ cảm thấy những mảnh da bị dính chặt vào ấy nóng như lửa vậy.