Kỷ Tinh Thần hừ lạnh một tiếng "Xui xẻo."
Tề Nguyệt "…"
Cô dù có ngốc cũng nhận ra tâm trạng của Kỷ Tinh Thần không đúng lắm, tò mò hỏi "Hai người cãi nhau à?"
Kỷ Tinh Thần bặm môi, đôi mắt vốn luôn sáng rực như chứa đầy ánh sao giờ đây bị giấu sau cặp kính râm, không nhìn rõ cảm xúc.
Cô không trả lời, nhưng Tề Nguyệt đã ở bên cạnh cô nhiều năm, chỉ cần nhìn biểu cảm là có thể đoán được.
Tề Nguyệt cười hề hề "Hai người kết hôn hai năm, chẳng phải ngày nào cũng cãi nhau sao? Nhưng lần này hình như căng thẳng hơn nhỉ?"
Bề ngoài Kỷ Tinh Thần tỏ ra lạnh nhạt, nhưng trong lòng sớm đã cuộn trào.
Cô biết phải giải thích với Tề Nguyệt thế nào đây?
Chẳng lẽ phải nói rằng cô đang giận Lục Nghiên Bắc vì anh ta đánh vào mông cô, khiến cô tức đến mức không thèm nói chuyện với anh ta suốt một tuần?
Nếu chuyện này truyền ra ngoài, mặt mũi của cô còn để đâu?
Sau này cô còn làm gì trong giới thượng lưu nữa chứ
Dù trong lòng tức giận đến phát điên, nhưng Kỷ Tinh Thần vẫn giữ vẻ bình thản, trong suy nghĩ của cô, phong thái là điều quan trọng nhất.
"Không có gì to tát, chẳng qua tớ nhìn gương mặt anh ta phát ngán, anh ta cứ năn nỉ tớ nhìn tiếp, tớ không chịu, thế là cãi nhaụ"
Cô không tính là nói dối, vì tối hôm đó, Lục Nghiên Bắc quả thực có "cầu xin" cô nhìn anh.
Chỉ là phương thức cầu xin có hơi… đặc biệt một chút.
Tề Nguyệt "?"
Bỏ qua việc Lục Nghiên Bắc có khuôn mặt điển trai đến mức khiến người ta muốn nhìn mãi không chán, thì cái gì mà anh ta năn nỉ cậu nhìn anh ta? Kỷ Tinh Thần, chỉ có cậu mới dám bịa ra chuyện như vậy.
Tề Nguyệt giật giật khóe miệng, nhưng không nói ra suy nghĩ trong lòng.
Ngược lại, Kỷ Tinh Thần lại cau mày, nâng cao giọng điệu "Cái biểu cảm đó của cậu là sao? Không tin tớ à? Tề Nguyệt, chúng ta lớn lên bên nhau từ nhỏ, cậu dám không tin tớ sao? Tớ nói cho cậu biết, cậu chưa nhìn thấy đâu, hôm đó Lục Nghiên Bắc còn quỳ xuống van xin tớ nhìn anh ta, dáng vẻ thảm thương lắm…"
"Phụt "
Một tiếng cười khẽ đột nhiên vang lên từ phía sau, cắt ngang lời Kỷ Tinh Thần.
Kỷ Tinh Thần đang định uống nước, nghe vậy thì cau mày, cảm thấy khó chịu trong lòng, liền quay đầu nhìn lại.
Mà vừa nhìn thấy người vừa phát ra tiếng cười kia, lửa giận cô nén suốt một tuần lại bốc lên lần nữa.
"Tang Đường?" Tề Nguyệt là người lên tiếng trước.
Tang Đường là đại tiểu thư nhà họ Tang ở Nam Thành, địa vị không hề thua kém Kỷ Tinh Thần. Hai năm gần đây, nhà họ Tang muốn mở rộng kinh doanh sang Bắc Thành, Tang Đường chính là tổng giám đốc của chi nhánh tại đây.
Lúc trước, vì quá chán nên Kỷ Tinh Thần mở một studio, chuyên giúp đỡ những nghệ sĩ có ngoại hình đẹp.
Không lâu trước đây, Kỷ Tinh Thần và Tang Đường từng có một cuộc tranh giành một nghệ sĩ nhỏ, hai người vì chuyện này mà có chút hiềm khích.
Thực ra thì chủ yếu là Kỷ Tinh Thần không vui, vì nghệ sĩ đó lại chọn đầu quân cho Tang Đường chứ không phải cô.
Từ đó trở đi, cô luôn cảm thấy khó chịu với Tang Đường.
Dù vậy, cô cũng không phải loại người vô cớ trút giận lên người khác, nên chỉ hừ lạnh một tiếng, sau đó quay đầu đi, không muốn để ý đến Tang Đường.
Tang Đường chào hỏi Tề Nguyệt xong, ánh mắt dừng lại trên lưng Kỷ Tinh Thần.
Khóe môi cô ấy cong lên, cảm thấy Kỷ Tinh Thần trông thật thú vị, giống như một chú công kiêu ngạo lại xinh đẹp.
Cô ấy vỗ nhẹ lên vai Kỷ Tinh Thần "Này "
Kỷ Tinh Thần quay đầu lại, vẻ mặt đầy khó chịu, như thể đang hỏi Cô có vấn đề gì à?
Tang Đường không để tâm, cười nói "Vẫn còn giận sao? Chẳng qua chỉ là tôi giành với cô một người đàn ông, có đáng để giận đến vậy không?"
Câu nói này, kết hợp với nụ cười của Tang Đường, trong mắt Kỷ Tinh Thần lại giống như đang cố tình khıêu khích.