⬅ Trước Tiếp ➡
Vì thế, Cảnh Miên quyết đoán thanh toán, lần này ngay cả dù cũng không mở.
Chỉ vội vàng đội mũ hoddie, liền đi theo hướng dẫn, đi tới trước mặt một kiến trúc phồn hoa khổng lồ.
“……”
Cảnh Miên ngẩng đầu, đồng tử hơi hơi nhíu lại.
Dường như cũng không cần hướng dẫn.
Kiến trúc xa hoa cao ngất sừng sững như thế ở giữa trung tâm phố buôn bán, cho dù cách vài trăm mét, cũng sẽ ánh vào mi mắt bất luận người qua đường nào.
Thế nhưng lại chọn gặp mặt ở nơi xa hoa như thế……
Hầu kết Cảnh Miên lăn lộn.
Thanh niên chịu áp lực như núi, chậm rì rì tiến vào sảnh chính, mới vừa vào lại phát hiện các phục vụ đứng thẳng tắp cung kính, sớm đã đứng thẳng một bên, khom lưng với Cảnh Miên “Kính chào quý khách.”
Cảnh Miên kinh ngạc.
Người dẫn đầu mặc đồ màu xanh biển tiến lên một bước, cung kính hỏi “Cảnh Miên, Cảnh tiên sinh?”
Cảnh Miên “Là tôi.”
Nhân viên tạp vụ “Nhà ăn ở tầng cao nhất, mời ngài đi cùng tôi.”
Cảnh Miên đi theo ở phía sau, hoàn toàn không nghĩ tới là trận thế kiểu này, cậu nhỏ giọng hỏi “Mỗi người đều được dẫn lên như thế này sao?”
Nhân viên tạp vụ buồn cười “Không phải, bởi vì Nhậm tiên sinh bao cả quán rồi.”
Cảnh Miên “……”
Không đến mức.
Thật sự không đến mức.
Hai người rốt cuộc không tính là người xa lạ lần đầu gặp mặt, thanh mai trúc mã phô trương…… Thật sự không cần long trọng như vậy
Cảnh Miên theo phục vụ đi vào cửa thang máy, phát hiện có người cũng đang đợi, thanh niên muốn khiêm tốn hành sự, hơi hơi gật đầu “Cảm ơn, không cần cố ý đưa lên đâu, bạn bận đi.”
Phục vụ không có cưỡng cầu, nói “Chúc ngài dùng cơm vui vẻ.”
Chàng trai chờ bên cạnh thang máy nghe thấy, nhịn không được cười “Những nhân viên tạp vụ này ngày thường rất chậm trễ, sao hôm nay nhiệt tình như vậy?”
Cảnh Miên ngẩn ra, có chút không biết trả lời như thế nào, vì thế lắc đầu “Tôi cũng mới tới lần đầu tiên.”
Có lẽ là giọng nói cậu khiến cho đối phương chú ý, người nọ không nói chuyện nữa, tầm mắt như dừng ở trên người Cảnh Miên.
nannan Vài giây sau, cửa thang máy mở ra.
Vừa muốn đi vào, làm người ngoài ý muốn chính là, ngoài thang máy có một người đàn ông cao lớn.
Rõ ràng đã tới lầu một, lại không có chút ý tứ đi khỏi thang máy nào, Cảnh Miên và người bên cạnh sửng sốt hai giây, liền có chút nghi hoặc mà đi vào thang máy.
Cảnh Miên đứng yên.
Tuy rằng không cẩn thận đánh giá, nhưng không khỏi nhớ lại vừa rồi, trong nháy mắt khi cửa thang máy mở ra, dường như tầm mắt đột nhiên không kịp phòng ngừa mà chạm với đối phương.
Người đàn ông rất cao, mũi cao thẳng ưu việt, lông mi nhỏ dài.
Đối phương mặc che áo sơ mi đen che lại xương quai xanh sẫm màu, ưu nhã cấm dục, không khoác áo khoác, hình dáng đôi chân sắc bén không chút mỡ thừa được quần dài phác hoạ đến thẳng tắp. Môi mỏng người đàn ông hơi nhấp, rõ ràng không nói chuyện, lại chậm rãi tỏa ra khí thế lạnh lẽo đến xung quanh.
Đẹp đến loại trình độ này, dù đứng ở chỗ nào, đều là tồn tại làm bất kì ai cũng không thể bỏ qua.
Hơn nữa… Không hiểu sao lại có chút quen mắt?
Cảnh Miên hãy còn tìm tòi một vòng trong đầu, không có manh mối, lại thật ra liên tưởng đến minh tinh nào đó.
Chỉ là, không chờ Cảnh Miên miệt mài theo đuổi, bên tai lại bỗng nhiên truyền đến giọng nói
“Em là Cảnh Miên sao?”
Tim đập chấn động.
Những lời này, ở trong hoàn cảnh kín mà yên tĩnh có vẻ dị thường đột ngột, làm Cảnh Miên trở tay không kịp.
Người nói chuyện, là chàng trai vừa mới nói chuyện phiếm ở cửa thang máy với cậụ
Dường như anh ta nóng lòng xác nhận, truy vấn “Chủ live ID là Sheep ở khu Thanh Phong, đúng không?”
Cảnh Miên cảm giác trong đầu óc nổi lên mưa giông bão tố.
Này, lại dễ dàng bị hoàn toàn nhận ra như vậy?
⬅ Trước Tiếp ➡