Lúc này, Trần Miễn đã tiếp xong bệnh nhân cuối cùng, khoa ngoại tiết niệu tổ chức cho anh một lễ chia tay nho nhỏ. Bác sĩ được đào tạo khác không có, chỉ có anh có. Sự phân biệt đối xử rõ ràng như thế khiến bản thân anh cảm thấy không thoải mái.
Sau ba tháng, anh phải dọn đồ trở lại khoa của mình. Nhìn những gương mặt đàn anh, đàn em thân quen đứng đầy phòng, tâm trạng của Trần Miễn từ đầu đến giờ vẫn không hề thấy hứng khởi, thay vào đó là cảm giác mơ hồ, không chân thật.
Buổi tối giao ca, không có ai trong văn phòng bác sĩ khoa ngoại gan mật, anh định thay đồ ra về thì di động chợt vang lên.
"Đến đâu rồi?"
Người gọi đến chính là Tiền Trầm, bạn từ thuở nhỏ của Trần Miễn. Sống ở nước ngoài mười mấy năm, cho đến khi nhận lời mời về làm ở phòng Kế Hoạch 4A tại hãng hàng không quốc nội mới về nước phát triển.
Hôm nay, anh ấy vì người anh em đã tìm một chỗ gần giao lộ 5, chúc mừng Trần Miễn đã kết thúc luân chuyển, gia nhập ngành y vĩnh viễn không thể quay đầu.
Trần Miễn dứt khoát để điện thoại lên bàn, mở loa thay quần áo.
"Tôi còn ở bệnh viện."
"Được, bọn tôi đến đông đủ rồi, uống trước đây."
Khá lắm, anh còn chưa đến mà họ đã bắt đầu vào tiệc.
Tiền Trầm bên kia lại hỏi: "Ăn cơm chưa? Gọi cho cậu một phần cơm đốt thố nhé?"
"Không cần." Hôm nay anh cứ cảm thấy dạ dày khó chịu: "Lát nữa tôi qua."
Đường đại học giờ cao điểm buổi tối cực kỳ đáng sợ, Trần Miễn lái xe từ từ, đến khi anh vất vả tìm được chỗ đậu xe thì đám Tiền Trầm đã uống hết vòng thứ nhất.
"Ôi, viện trưởng Trần cuối cùng cũng đến rồi." Người nói chuyện là Tôn Sảng, một người bạn chơi từ nhỏ khác của Trần Miễn, tính cách như một con khỉ.
Buổi họp mặt có bốn người, ba nam một nữ. Cô gái duy nhất là Chu Vân Nhiễm, bây giờ còn đang cực khổ học ở đại học Thanh Hoa không biết khi nào mới tốt nghiệp.
Trần Miễn không khách sáo với họ, cầm ly lên uống cạn.
Ba ly Whiskey cạn đáy, dạ dày không ngừng bốc hỏa, anh bóc một miếng dưa Ha-Mi bỏ vào miệng, đè nén cảm giác buồn nôn.
"Không vui à?" Chu Vân Nhiễm hỏi.
Lời nói của Trần Miễn xoay mòng mòng trong bụng mấy vòng, cuối cùng chỉ nói một câu: không có.
Tính cách Tôn Sảng rất thẳng thắn: "Xem thằng cháu này, lại giả vờ."
Họ đâu có mù.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Tiền Trầm hỏi: "Có phải bệnh nhân của cậu không khỏe không?"
Trần Miễn suy nghĩ, tâm tình của anh lên xuống quả đúng là bởi vì người bệnh nào đó không khỏe.
Anh chỉ đáp: "Ừm."
Chu Vân Nhiễm mở miệng an ủi: "Quen là ổn thôi, cậu nhìn ba mẹ tôi đi, ai mà không trải qua chuyện này."
Mấy người họ chơi với nhau từ nhỏ, ba mẹ đều là bác sĩ uy tín thuộc hệ thống bệnh viện Bắc Kinh.
Trần Miễn cầm mép ly rượu, khuỷu tay chống đầu gối, từ đầu đến giờ đều trông có vẻ mệt mỏi.
Chu Vân Nhiễm gần đây bị một sinh viên năm nhất theo đuổi dai dẳng, không biết là cô ấy vui hay giận mà cứ nói liên miên.
Trần Miễn nghe một cách lộn xộn, không biết có phải bản thân uống nhiều rồi không.