⬅ Trước Tiếp ➡

màu đen, cùng đường nét lai Tây, khuôn mặt anh kết hợp sự thanh thoát của phương Đông cùng với sự điển trai của phương Tây.
Hơn nữa khi nãy, chữ “Kinh” mà anh nói phát âm chuẩn xác, không hề nghe ra được giọng của người bản xứ nói tiếng Anh chút nào.
Anh là con lai.
Chỉ có điều Kinh Hạ nhớ rõ, những thành viên và tay sai của băng đảng mafia tại New York thông thường đều là người Ý, dường như không có một người lai Tây mang đặc trưng phương Đông rõ nét như vậy.
Thấy tâm trạng Kinh Hạ đã ổn định lại, người đàn ông đi đến ghế sô pha ở trước cửa sổ ngồi xuống nói “Chúng ta đã gặp mặt rồi.” “Gì cơ?” Kinh Hạ có hơi ngơ ngác, hoàn toàn không nghĩ tới bản thân đã từng gặp anh ở nơi nào.
Người đàn ông vô cảm, hai tay nắm lại, chống khuỷu tay ở đầu gối, cơ thể nghiêng về phía trước, mạch máu hơi nhô lên trên cánh tay có thể nhìn thấy rõ.
Rõ ràng là tư thế muốn nói chuyện, nhưng lại mang khí thế lớn sẵn sàng tấn công.
Nhịp tim đã ổn định nhưng dường như trong phút chốc lạ đập nhanh hơn một chút, Kinh Hạ khép lại áo iacket trên người.
“Chúng ta đã gặp mặt trong tiệc đính hôn tối hôm nay.” Không đợi cô phản ứng lại, người đàn ông lại nói tiếp.
Tối hôm nay, tiệc đính hôn, bọn họ đã gặp nhau… Kinh Hạ sửng sốt.
Cho nên anh chính là… Hoắc Sở Trầm?
nannannan 1 Lincoln Center Trung tâm biểu diễn nghệ thuật Lincoln.
Sở dĩ Kinh Hạ không nhận ra anh là vì lần đầu tiên gặp mặt giữa hai người, cục diện khi đó quá hỗn loạn.
Vào thời khắc sát thủ Nanno của Hoắc Sở Trầm bị lộ mặt thì lập tức bắt đầu phát động đột kích bất ngờ.
Súng tiểu liên bắn phá liên tục, âm thanh rung trời, khắp nơi trên boong tàu đều là lỗ đạn và mảnh vỡ của bàn ghế.
Lúc đó cô chỉ quan tâm bảo vệ Ôn Vãn Vãn tránh đi nơi tập trung hỏa lực, cũng chỉ thoáng nhìn qua Hoắc Sở Trầm như chuồn chuồn lướt nước, hoàn toàn không có chút ấn tượng nào cả.
Nhưng Hoắc Sở Trầm lại nói anh đã gặp qua cô.
Không biết tại sao, Kinh Hạ luôn cảm thấy anh nói như vậy là còn một ý nghĩa khác nữa.
Hai bên đều im lặng, ánh mắt của Hoắc Sở Trầm từ từ nhìn vào tay cô, tùy ý hỏi một câu "Đã muộn như vậy rồi Kinh tiểu thư còn muốn đi đâu?" "Ah Cô ta đi lấy đồ giúp em." Có giọng nữ trong phòng bếp truyền đến, trong tay Ôn đại tiểu thư đang cầm hai ly rượu whisky, vội vã đi qua.
Hoắc Sở Trầm âm thầm nhíu mày.
"Vụ ám sát vừa rồi quá đáng sợ, em nghe thấy súng PTSD nên đã rất sợ hãi, nếu như không uống thuốc an thần thì không có cách nào ngủ được." Sau khi Ôn Vãn Vãn nói xong thì cô ta đi tới, lấy đi túi giấy trong tay Kinh Hạ.
Là đại tiểu thư của tập đoàn Singapore Wings, ba cô ta, Ôn Dịch Hành là người giàu nhất Sư thành, ông ta kiểm soát đường biển, đường hàng không, bao gồm quyền đi qua eo biển Malacca đến Đông Á và Đông Nam Á.
Cô ta nổi tiếng là người rất kiêu căng, xấc láo.
Đối với Ôn Vãn Vãn mà nói, thế giới chỉ có bản thân cô ta là nhất, cảm nhận của người khác không bao giờ nằm trong sự cân nhắc của cô ta.
Đương nhiên, người khác này còn có cả Hoắc Sở Trầm.
Thế nên không biết đại tiểu thư đây là đang cứu lấy bầu không khí ngượng ngùng này hay là làm


⬅ Trước Tiếp ➡