Chương 13
– tiếng nhạc, mùi sâm panh whisky tỏa ra, còn có chùm đèn pha lên phía trên trần nhà phản chiếu vô số ánh sáng… Thanh sắc khuyển mã 2 , sống mơ mơ màng màng.
Kinh Hạ nhớ đến hai câu này.
Khách mời đã đến gần hết, đều là những nhân vật chủ chốt của Navoi và Wings, một số khách truyền thông khác được xếp ở khu vực ngoài sân.
Từ đầu đến cuối Ôn Vãn Vãn đều toát ra vẻ lạnh lùng, cũng không chịu hợp tác chụp hình, đi thẳng qua khách mời đến chỗ của mình rồi ngồi xuống.
“Ngài Ôn ở bên kia.” Kinh Hạ bước đến nhắc nhở cô ta, cằm hất về phía đám truyền thông bên ngoài cửa.
“Ừm." Ôn Vãn Vãn trả lời cho có lệ, cũng lười quay đầu lại nhìn.
Lúc này Ôn Dịch Hành mới chú ý đến cô ta, từ chối đám truyền thông rồi bước đến.
“Sao không thấy ngài Hoắc?” Hai ba con đã mấy tháng không gặp nhau nhưng câu đầu tiên lại là hỏi về người khác.
Ôn Vãn Vãn khịt mũi một tiếng rồi đáp “Nếu có thời gian đi hỏi tôi chuyện này thì chi bằng tự mình gọi điện còn nhanh hơn.” Sắc mặt Ôn Dịch Hành trầm xuống.
Ở nơi công cộng, anh ta cũng không tiện ra tay, chỉ có thể quay sang Kinh Hạ, tức giận mà nói “Lâu như vậy mới đến, thế nào?
Lẽ nào mấy người còn bận hơn ta?” “Làm sao dám.” Ôn đại tiểu thư tiếp tục nói "Ngài Ôn bận xong việc công, còn bận cả việc riêng.
Một đêm lăn hai giường, tôi dù có bận thế nào cũng không bận được bằng ông.” Ôn Dịch Hành tức đến mức ngạt thở, vừa muốn trút giận, thì một bóng người cao lớn đi về phía ba người bọn họ.
“Ngài Ôn.” Người đàn ông lên tiếng, giọng nói trong trẻo và ấm áp "Máy bay của ngài Hoắc đã đến, sắp đến hội trường rồi.” Kinh Hạ sửng sốt, ngẩng đầu nhìn người đàn ông phía sau Ôn Dịch Hành.
Vẻ ngoài điển hình của người Hoa, thanh tú nõn nà, đeo thêm một cặp kính, có vẻ hào hoa phong nhã, nhưng đường nét trên mặt cũng rất gọn gàng sạch sẽ.
Ôn Dịch Hành bình tĩnh lại một chút, nghiêm mặt quay sang bên cạnh, giới thiệu với hai người “Đây là trưởng phòng pháp chế do Wings phái đến chi nhánh ở New York, tên Vison.” Anh ta nói rồi nhìn về phía Ôn Vãn Vãn, giọng điệu có chút như ra lệnh “Làm quen với nhau một chút đi.” “Xin chào, Vison.” Người đàn ông đưa tay ra, tướng mạo đẹp đẽ, những đốt ngón tay thon dài.
Ôn Vãn Vãn không thèm để ý đến hắn ta, bầu không khí trở nên ngượng ngùng.
Kinh Hạ ở bên cạnh đưa tay ra cứu vãn, sau khi gật đầu khẽ cười xem như là đã quen biết.
Cả một đám đông náo động, đèn trong phòng cũng mờ đi, tiếng nhạc cũng nhỏ dần.
Một tràng pháo tay và ánh đèn trên sân khấu bừng lên, người đàn ông bĩnh tĩnh bước lên sân khấụ Hôm nay, Hoắc Sở Trầm mặc một chiếc áo sơ mi trắng với quần âu đen, bên ngoài khoác thêm một chiếc áo vest màu xám đậm, tôn lên bờ vai rộng và chiếc eo thon, dáng vẻ anh tuấn, nhìn không ra là một kẻ âm trầm, lạnh lùng vào đêm ở căn hộ.
Chỉ là dù ở bất kỳ nơi nào, hình như anh đều lạnh lùng không nở lấy một nụ cười.
Dù là có ăn mặc giống chó đi chăng nữa thì nhìn vẫn giống như một tác phẩm băng điêu khắc.
Kinh Hạ nhìn sang chỗ khác, chỉ thấy Ôn Vãn Vãn ở hàng ghế đầu nhìn nghiêng về một hướng nhất định.
Theo tầm nhìn của cô ta là một người đàn ông