Chương 15
đầu xuống, một bóng đen phủ lên mặt cô, nụ hôn của anh khẽ đáp xuống mí mắt cô.
An Thác Hải không nhiệt tình như những anh chàng Bắc Âu, anh rất ít khi thể hiện tình cảm nữa là bỗng dưng làm ra những cử chỉ như này.
Mục Hựu Ân bỗng nhiên nghĩ, chiều hôm nay người đàn ông tên là Bách Nguyên Tú kia nói lúc cô nheo mắt lại rất mơ màng, có lẽ nào An Thác Hải vừa bị ánh mắt mơ màng của cô mê hoặc?
Nhưng mà Mục Hựu Ân không dám hỏi anh, sợ lại trở thành chuyện cười "Cởi quần áó một lần nữa.
9 giờ đúng, uống hết cốc sữa Mục Hựu Ân ngoan ngoãn chui vào trong chăn.
Căn phòng bọn họ sống nằm ở chỗ đất cao của thị trấn này, một căn nhà đơn, có hướng lấy ánh sáng vô cùng đẹp, Thổ Nhĩ Kỳ thuộc khí hậu Địa Trung Hải, xuân hạ thu chiếm một khoảng thời gian rất dài trong năm, trong ba mùa này ánh mặt trời Địa Trung Hải không ngừng di chuyển qua nóc nhà của họ, buổi sáng tinh mơ mở cửa sổ ra sẽ có làn gió mơn man thổi vào, bên ngoài cửa sổ là một vườn táo rộng lớn, những cây táo tươi tốt tràn đầy sức sống.
Căn phòng này có tên là nhà, người đàn ông đang chuẩn bị công việc ngày mai ở trong phòng kia là nam chủ nhân của căn phòng này, là anh đã tạo cho cô một môi trường sống hoàn hảo, khiến trái tim cô lúc nào cũng ngập tràn sự vui vẻ.
Chiếc chăn màu táo xanh bị Mục Hựu Ân kéo xuống một chút, bình thường lúc này cô nên ngoan ngoãn nhắm mắt đi ngủ, giấc ngủ là yếu tố cơ bản nhất của sức khỏe, điều này là An Thác Hải nói.
Nhưng tối này Mục Hựu Ân không muốn, trong lòng cô có một số lời thầm kín muốn nói với chồng cô, cô là một cô nàng hay xấu hổ, một số lời thầm kín cần nói ở một số thời điểm nhất định.
Lén lút nhìn anh chồng của cô qua chiếc chăn nửa che nửa đậy, sao anh ấy lại cau mày rồi, gặp vấn đề gì khó giải quyết sao?
Thứ hai là một ngày công việc ngập đầu, Mục Hựu Ân cũng cau mày, cũng may hàng lông mày của An Thác Hải nhanh chóng giãn ra, cô cũng không cau mày nữa.
Ánh đèn ấm áp soi tỏ đáy mắt của anh, cô lại nhìn thấy đôi mắt nai của anh, tĩnh mịch mà chất phác.
Ừm, anh ấy đang thu dọn đồ đạc rồi, Mục Hựu Ân vội vàng nhắm mắt lại, lúc sau An Thác Hải vén một góc chăn lên, anh vừa nằm xuống, cô liền vươn tay ôm lấy eo anh, dè dặt áp mặt lên lồng ngực của anh, gò má khẽ cọ trên lồng ngực anh.
"Còn chưa ngủ à?" Anh mở rộng vòng tay, để cô thoải mái vùi trong lòng anh.
"Dạ." Cô lơ đãng trả lời, cảm xúc của cô đang xao động.
"Có phải cơ thể..." Anh cất cao giọng.
"Không phải, không phải." Mục Hựu Ân thầm than thở, người đàn ông này luôn lo lắng với vấn đề cơ thể cô.
Trong gang tấc cô cảm nhận được vì lời này của cô mà anh lại thả lỏng tần suất hô hấp.
Cô vùi mặt thật sâu vào lòng anh, nói "A Thác, em rất vui vì chúng ta ở bên nhaụ" Sở dĩ cô nói như vậy, sở dĩ muốn nói với anh như vậy đều là do người đàn ông đứng ở quảng trường màu trắng kia, Triệu Hương Nông của Bách Nguyên Tú không còn nữa, không thể gặp cô ấy nữa, An Thác Hải của Mục Hựu Ân vẫn còn đây, vẫn luôn ở đây, mở mắt liền thấy, vươn tay liền