“Chị của cô làm ra chuyện có lỗi với tôi, cho nên, tôi bắt cô hoàn trả gấp bội!” Ngừng một chút, anh cười đến tàn nhẫn. “Cô chẳng qua chỉ là một con ngốc, tôi có hành hạ chết cô cũng không ai biết! La Tâm Di! Có trách thì hãy trách chị cô đi!”
Anh đi rồi, La Tâm Di hoảng sợ chôn mặt vào đầu gối, cô rấm rứt khóc.
“Ô ô ô. Đáng sợ… Ô ô ô. Ba! Sợ quá. Cứu!”
Anh dắt cô đi dự tiệc rượu. Cô có chút sợ hãi, tò mò hỏi:
"Đi tiệc rượu để làm gì?"
"Tới đó cho cô ăn ngon."
"Thật sao?" Hai mắt cô tỏa sáng, vui vẻ nói "Chị rất ít khi cho tôi ăn ngon. Anh đúng là người tốt!"
Cô hoàn toàn quên mất cái "người tốt" này hôm qua đã đe dọa sẽ hành hạ mình.
Anh nhìn cô thật sâu, bỗng nhiên cảm thấy nghi ngờ quyết định của mình. Anh trút giận lên người con thỏ ngốc nghếch này là đúng hay sai? Anh đưa cô đi, chỉ muốn làm cô bẽ mặt thôi.
Hai người bước vào hội trường, nam anh khí bức người, nữ thuần khiết ngây thơ đã thành công hấp dẫn ánh mắt của mọi người. Anh có chút khó chịu, mấy cái ánh mắt như sói đói vậy là sao hả? Không thấy đây là bạn nhảy của anh hay sao?
Cô vừa nhìn thấy bàn ăn, lập tức bỏ rơi người đàn ông anh tuấn bên người. Vui vui vẻ vẻ cầm lấy dĩa thức ăn, vẻ mặt muốn bao nhiêu đáng yêu thì có bấy nhiêu làm anh muốn phát giận cũng không được. Anh mặc kệ cô, đi nói chuyện với các đối tác.
La Tâm Di ăn vui đến quên trời đất. Tuy vậy, tướng ăn của cô lại cực kì ưu nhã. Ba của cô vì sợ cô chịu thiệt thòi, để bù cho đầu óc không mấy tốt của cô, ông đã thuê người dạy cô các nghi thức quý tộc, với mong muốn sau này cô gả đi sẽ không bị khinh rẻ.
======= tiểu thuyết Ngôn Tình ====== Thời gian để đọc hết một cuốn Truyện Ngôn Tình này chắc chắn sẽ ít hơn rất nhiều so với thời gian để sống và trải nghiệm thực tế giống như nhân vật trong Truyện Ngôn Tình . Đọc truyện cùng HaHa Truyện
Nhìn thấy cô ăn liên tục nhưng không hề mất đi vẻ cao quý, mấy cô tiểu thư lập tức nghiến răng nghiến lợi.
"Con nhỏ ham ăn kia!" Một giọng nói chanh chua vang lên.
Cô ngơ ngác nhìn trái nhìn phải, sau khi ngẫm nghĩ, xác định là mình không quen ai, liền cầm dĩa ăn tiếp.
"Choang"
Cái dĩa thức ăn trên tay cô lập tức bị đánh rơi xuống đất, phát ra tiếng vỡ chói tai. Cô khó hiểu ngẩng đầu lên, chỉ thấy một người phụ nữ trang điểm tinh xảo đang nhìn mình. Cô dè dặt nói:
"Nếu cô cũng muốn ăn, cứ nói, tôi sẽ lấy cho cô, không nhất thiết phải đánh rơi dĩa thức ăn của tôi. Thực phí phạm!"
---
Hoằng Lâm
"Cô cho rằng tôi thấp kém như cô, chỉ biết ăn sao?" Mạc Chỉ kiêu ngạo hất cằm lên
"Loại con gái không có cha mẹ dạy dỗ như cô, suốt ngày chỉ biết quyến rũ đàn ông. Mau cút khỏi đây đi! Đừng làm bẩn mắt bổn tiểu thư!"
“Cô nói cái gì?”
“Tôi nói, cô là đồ hồ ly tinh, suốt ngày chỉ biết quyến rũ đàn ông. Cha mẹ cô không dạy dỗ cô…. A”