Cô không nói gì, nhưng trong lòng khẽ dâng lên một cảm giác khó gọi thành tên.
Không hẳn là ghen, cũng chẳng phải sở hữu, nhưng giống như một làn sóng nhỏ chạm vào bờ cát vốn vẫn yên bình.
Dương Thành Nam vẫn không chủ động nhắn tin cho cô.
Nhưng cô biết, anh vẫn đọc từng tin nhắn, vẫn trả lời khi cần thiết.
Chiều hôm sau, sau khi về ký túc xá, Khánh My mở laptop đặt lên bàn, bật sẵn phần mềm chỉnh bài thuyết trình cho nhóm học phần kỹ năng mềm.
Đặt tai nghe sang một bên, cô vươn vai rồi bước vào nhà vệ sinh, định tranh thủ rửa mặt cho tỉnh táo.
Chưa đầy hai phút sau, tiếng Thùy hét lớn vang lên
“Trời đất ơi, vô coi cái này nè ”
An và Trang lập tức nhào qua, cả ba chen quanh chiếc laptop vẫn đang mở của Khánh My.
Trên màn hình là tin nhắn mới từ Lâm Thiên Vy, gửi đến một tấm ảnh cưới.
Tấm ảnh chụp đúng hôm hôn lễ. Thiên Vy mặc váy trắng, nét mặt hơi e dè như chưa quen với không khí rình rang ấy.
Bên cạnh cô là chú rể Trịnh Hoàng Nam cao ráo, điển trai, ánh mắt sắc lạnh và cánh tay siết chặt eo vợ mình.
Đứng hai bên là phù dâu và phù rể Khánh My, dịu dàng trang nhã, còn Dương Thành Nam thì lặng lẽ với bộ vest đen cắt may hoàn hảo, gương mặt nghiêm nhưng ánh mắt lại... không nhìn vào ống kính.
Anh đang nhìn cô dâụ
Không phải vô tình, mà là một cái nhìn đủ sâu để khiến người ngoài phải chú ý.
“Khoan khoan… cái anh phù rể này… là Dương Thành Nam đúng không?”
Trang nói như thầm thì.
Thùy gật đầu lia lịa, mắt vẫn không rời khỏi màn hình
“Chuẩn luôn Tao nhận ra ảnh liền. Nhìn cái dáng là biết rồi. Nhưng… ê, ánh mắt đó là sao vậy? Nhìn cô dâu kìa.”
An liếc ngang nhìn Khánh My lúc này vừa từ nhà vệ sinh bước ra, chưa kịp hiểu chuyện gì.
“Mày nè, nhìn đi. Cái ánh mắt của Dương Thành Nam… nhìn Thiên Vy ghê thiệt.”
Khánh My bước tới, ánh mắt sững lại một thoáng khi thấy bức ảnh.
Tim cô như có gì đâm nhẹ, nhưng không rướm máu, chỉ là một cảm giác lặng người không tên.
Cô biết ánh mắt ấy từ ngày đầu tiên nhìn thấy anh trong lễ cưới.
Nhưng khi thấy tận mắt ánh nhìn ấy, thấy nó in lại trong một bức ảnh vốn chỉ nên mang tính hình thức… lòng cô vẫn nhói lên.
“Thôi mấy bây, tắt giùm tao một chút.”
Trang lúng túng kéo màn hình xuống, Thùy cười gượng
“Ờ thì… cũng đẹp thật, nhưng mà nhìn ánh mắt đó… ai cũng thấy có gì đó không ổn rồi.”’
Ba cô gái đều không ngờ Khánh My và Dương Thành Nam, lại liên quan nhau đến như vậy. Cứ nghĩ là tiền bối và hậu bối thôi chứ.
Khánh My ngồi lặng giữa căn phòng, mắt nhìn trống không vào khoảng bàn trống phía trước.
Cô nhận ra, cái gọi là “tìm hiểu nhau” vốn dĩ ngay từ đầu… chỉ là một phía.
Từ sau hôm nhìn thấy bức ảnh đó, Khánh My không nhắn tin cho Dương Thành Nam nữa.
Cô không giận cũng chẳng trách, cô chỉ... mệt.
Mỗi lần nhắn, đều là cô mở lời.
Mỗi tin nhắn nhận được, đều là những câu trả lời cộc lốc, hờ hững như thể anh đang sống trong một thế giới khác nơi không có cô.
Vậy thì ở lại làm gì, khi sự tồn tại của mình cũng chẳng khác gì một cơn gió thoảng?
Những lần vô tình gặp anh ở sân trường, hành lang khoa, hay thư viện, Khánh My đều cố tình bước chậm lại hoặc đổi hướng.
Có lần, hai người đi ngang nhau, khoảng cách chưa đầy hai bước chân.
Ánh mắt Dương Thành Nam vẫn thế vô cảm, không lay động.
Khánh My mỉm cười rất nhẹ rồi bước qua, như người xa lạ.
Và Dương Thành Nam, cũng không gọi cô lại.
Cho đến một chiều cuối tuần, khi buổi tập nhóm vừa kết thúc, Khánh My nhận được một lời mời uống trà sữa từ một đàn anh năm ba cùng khoa Nguyễn Quang Duy.
Quang Duy không phải kiểu đẹp trai nổi bật, nhưng có nụ cười ấm và đôi mắt rất thật.