⬅ Trước Tiếp ➡
Khánh My ôm má, sửng sốt, nước mắt lập tức trào ra.
Giọng cô nghẹn lại, rồi vỡ òa
“Anh bị điên rồi phải không? Em không phải đồ vật của anh. Em không đến là chuyện bình thường. Em có gia đình, có cuộc sống. Em… em chia tay với anh ”
Dứt câu, chiếc xe dừng phanh lại, thắng gấp khiến cả người cô đổ về phía trước.
Cô ngước lên, tim chững lại một nhịp.
Trước mặt là cánh cổng sắt cao lớn của biệt thự nhà anh.
Dương Thành Nam mở cửa, vòng sang phía cô, không nói một lời.
Cô chưa kịp tháo dây an toàn thì anh đã giật phăng ra, rồi kéo cô xuống như lôi một bao đồ.
Khánh My gào lên, cố giằng ra, nhưng tay anh ma͙nh đến mức làm cổ tay cô đau buốt.
“Buông ra Em không về đây Em không muốn ở với anh nữa ”
“Muộn rồi.”
Dương Thành Nam nói lạnh tanh, rồi mở cửa lớn, đẩy cô vào tɾong phòng khách.
Khánh My vấp chân ngã xuống sàn đá lạnh, đầu gối đập xuống rát buốt.
Ngẩng lên, cô thấy rõ gương mặt Dương Thành Nam, con ngươi anh đỏ quạch, gò má căng cứng, quai hàm siết chặt như đang dằn từng hơi thở.
“Anh… bình tĩnh… được không? Em chỉ về với mẹ. Em không cố tình…”
Cô lùi lại từng chút một, lưng đã dựa sát vào chân ghế salon mà vẫn muốn lùi thêm.
Dương Thành Nam cười khẽ, môi mím chặt rồi nhếch lên, nụ cười không có một chút vui nào.
“Về với mẹ? Hay về với ai khác? Hay em muốn chạy trốn khỏi nơi này?”
“Không… không phải như vậy… em thề là không ”
Nhưng anh không nghe nữa.
Bàn tay Dương Thành Nam siết lại, rồi anh vươn người tới, rút ma͙nh thắt lưng khỏi cạp quần, dây da tuột ra nghe cái “vút” rợn người.
Không đợi thêm, anh vung tay ma͙nh mẽ quất xuống.
CHÁT
Tiếng dây da quất lên người cô vang khô, rát bỏng, mỗi nhịp đều là cơn đau chạy thẳng từ da thịt vào tận óc.
Khánh My hét lên, ôm đầu lùi lại, nhưng anh không ngừng tay.
Dây thắt lưng quất vào lưng, vào ngực, vào mặt cô.
Lằn đỏ nổi lên từng chỗ, máu rịn qua lớp áo sơ mi mỏng mà cô đang mặc.
“Dừng lại… hu… làm ơn… đau quá… ô… em xin anh… em xin anh đừng đánh nữa…”
“Em tưởng em bỏ anh lại mà được yên à? Tưởng anh là thằng bù nhìn cho em lỡ hẹn rồi quay lại xin lỗi vài câu là xong?”
“Em sai rồi… ô… em biết rồi… ô… em không cố ý mà…”
Dương Thành Nam dừng tay. Không phải vì tha thứ.
Mà vì mỏi.
Anh ném sợi thắt lưng xuống sàn, bước vào ßếp, mở ngăn kéo.
Khánh My vẫn còn run rẩy, nằm gục dưới nền, toàn thân nhức nhối và ướt mưa lẫn máụ
Tiếng kim loại va vào nhau lạnh toát.
Dương Thành Nam quay ra với một con dao tɾong tay, mũi nhọn ánh lên dưới đèn.
“Anh… hu… anh định làm gì? Không… hức… đừng…”
Dương Thành Nam không chậm rãi quỳ xuống trước mặt cô, bàn tay nắm cán dao, đầu lưỡi dao chỉa thẳng xuống chân cô.
“Chỉ một nhát thôi, một nhát thôi là đủ. Gãy xương, chảy máu… thì em sẽ không đi được nữa. Mỗi cuối tuần… em sẽ không dám quên nữa.”
Khánh My khóc òa lên, hai tay bấu chặt sàn, giọng cô vỡ ra thành tiếng kêu khản đặc
“Không Em xin anh Em không dám nữa Em hứa Em sẽ ở đây Mỗi cuối tuần, cả tuần, em ở đây cũng được… đừng… đừng làm thế…”
Con dao tɾong tay rung lên một chút.
Dương Thành Nam cười khẽ, rồi buông dao xuống sàn.
Tiếng dao va vào nền đá nghe “keng” một tiếng rợn người.
Anh đưa tay xoa nhẹ mái tóc rối loạn của cô, giọng dịu dàng đến rợn gáy
“Vậy ngoan đi. Đừng để anh phải làm thật.”

Cuộc gọi về nhà chỉ kéo dài chưa tới ba phút.
Giọng mẹ cô qua đïện thoại vẫn điềm đạm như mọi khi, không gặng hỏi, không trách móc.
Khi nghe cô nói có việc ở trường, mẹ chỉ “ừ” một tiếng nhẹ nhàng, rồi dặn cô giữ sức khỏe, lo học hành là tốt.
Cúp máy xong, Khánh My vẫn còn cầm đïện thoại trên tay, ngón tay lạnh đi từ lúc nào không hay.
⬅ Trước Tiếp ➡