Chương 7
đưa t.h.i t.h.ể và di vật của cha và anh ngươi về Túc Châu trước, sau khi về thành biết trong nhà ngươi chỉ còn lại một mình ngươi, liền dẫn ta đến thăm..." Thấy hốc mắt cô bé dần đỏ lên, Tạ Bá Tấn vốn định nói "nén bi thương", nhưng lời đến miệng, lại cảm thấy "nén bi thương" thật là một câu nói vô dụng.
Gặp phải biến cố như vậy, ai có thể nén bi thương được chứ?
"Ngươi...
muốn khóc thì cứ khóc." Ngón tay như ngọc từ trong tay áo lấy ra một chiếc khăn tay sạch sẽ, cậu đưa cho nàng, "Khóc ra sẽ dễ chịu hơn." Lại sợ nàng sẽ ngại ngùng, cậu quay lưng lại, đứng thẳng như tre, "Khóc đi, ta không nhìn ngươi." Vân Đại nước mắt sắp rơi xuống, nhìn thấy bóng lưng thẳng tắp của cậu, sững sờ một chút, không hiểu sao lại không khóc được nữa.
Những giọt nước mắt trong veo lơ lửng tяên hàng mi, nàng cố gắng bình ổn lại cảm xúc, giọng nói mềm mại còn mang theo chút nức nở, "Thế t.ử gia, tôi không khóc nữa." Tạ Bá Tấn quay đầu lại, "Không khóc nữa?" Vân Đại chắc chắn gật đầu, "Không khóc nữa." Tạ Bá Tấn "ừm" một tiếng, im lặng một lúc, lại hỏi nàng, "Ngươi thật sự muốn theo người đó về Tần Châu sao?" Vân Đại hơi sững sờ, đợi phản ứng lại, có chút do dự.
Tạ Bá Tấn nheo mắt đen.
Vân Đại trong lòng đấu tranh một hồi, mới gom đủ dũng khí, "Xin Thế t.ử gia giúp đỡ." Nàng khuỵu gối định quỳ xuống trước mặt Tạ Bá Tấn.
May mà Tạ Bá Tấn từ nhỏ luyện võ, thân thủ đủ nhanh, một tay nắm lấy cánh tay mềm mại của cô bé, kéo người dậy.
Không biết là do cậu dùng sức quá mạnh, hay là Vân Đại quá gầy yếu, một cái kéo này, nàng liền ngã vào lòng cậu, đầu đập vào n.g.ự.c cậu, đau đến ngơ ngẩn.
Đợi nàng ôm trán đứng vững, ngẩng đầu lên liền thấy thiếu niên mặt đen như mực, giọng điệu cũng có vài phần nghiêm khắc, "Có chuyện gì thì nói, ngươi quỳ làm gì." Vân Đại giật mình, rụt cổ lại, rất không tự tin, "Tôi nghe người khác nói, cầu quan lão gia làm chủ, đều phải quỳ xuống cầu xin..." Tạ Bá Tấn, "..." Im lặng hai giây, cậu nói, "Ta không phải quan lão gia, hơn nữa cha ngươi là ân nhân của nhà họ Tạ chúng ta, ngươi là con gái của ân nhân, có chuyện gì cứ nói thẳng, không cần như vậy." Vân Đại rụt rè nhìn cậu, như đang xác nhận lời cậu nói.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại bin truyen - * Tạ Bá Tấn đối diện với ánh mắt của nàng, bình tĩnh và thẳng thắn.
Vân Đại lúc này mới yên tâm, lại nghĩ đến việc mình vừa rồi quỳ xuống thật là thiếu hiểu biết, không khỏi xấu hổ tự trách, hồi lâu mới lên tiếng, "Tôi không muốn đi Tần Châu...
Tộc thúc của tôi không có ý tốt, ông ta muốn chiếm đoạt tiền tài của nhà tôi." Nàng kể lại những gì đã thấy đã nghe đêm qua.
Sắc mặt Tạ Bá Tấn dần lạnh đi, trước đây cậu chỉ nghe người ta nói về chuyện bắt nạt cô nhi chiếm đoạt gia sản, không ngờ hôm nay lại gặp phải.
Bàn tay thon dài bất giác vuốt ve con d.a.o găm đeo bên hông.
"Thế t.ử gia, xin ngài giúp tôi.
Tôi thật sự không muốn đi Tần Châu, tuy cha và anh không còn, nhưng tôi giữ lại sân này, có v.ú nuôi quản gia họ ở bên tôi, tôi có thể tự mình sống được." Người không lớn, nhưng lại rất kiên cường.
Tạ Bá Tấn liếc nàng một cái, "Ngươi vẫn còn là một đứa trẻ, không có trưởng bối chăm sóc sao được." Tạ Bá Tấn nhíu mày, cánh tay dài vươn ra, vững vàng ấn lên cái đầu nhỏ của nàng, "Cũng không phải thỏ, sao lại nhảy