⬅ Trước Tiếp ➡

“ Mạn Hương chị cứ lo việc của mình đi không phải lo cho em quá đâu, lúc nãy em có nhận được tin nhắn của Kiến Quân anh ấy nói mai sẽ về đúng lúc chị cũng đi em không sợ đối rồi “
Lưu Ly chỉnh lại quần áo mình vừa nói vừa cười nhưng vẫn không khiến Mạn Hương yên tâm được.
“ Em nhớ phải ăn uống đầy đủ, còn nữa em đừng quên ngày mai là ngày trăng tròn em nhớ phải uống thuốc, trước khi trời ối chị cũng sẽ điện về để nhắc nhở em,...nhớ ngày mai dù có chuyện gì cũng đừng ra ngoài gió đêm sẽ ảnh hưởng xấu đến bệnh tình của em “
“ Em nhớ rồi, Mạn Hương em đâu còn nhỏ nữa hơn nữa bao năm qua tháng nào cũng có hai ngày trăng tròn có ngày nào em quên uống thuốc đâu, yên tâm a “
Mạn Hương ba năm qua không ngày nào là không lo cho bệnh tình của Lưu Ly, că bệnh quái lạ của cô gái cứ vào ngày đêm trăng tròn khi thời khắc trăng lên cao nhất Lưu Ly sẽ bắt đầu những cơn đau dữ dội khắp cơ thể ba năm qua cô luôn tự dùng thuốc của chính mình điều chế để tự giảm cơn đau cho bản thân chỉ là nó vẫn đang âm thầm hại chết cô không giây phút nào cô quên đi việc nghiê cứu thuốc giải cho mình nhưng thứ duy nhất cứu được cô lại không tài nào tìm thấy được, Lưu Ly dần bỏ cuộc trong vệc tìm kiếm thứ nguyên lệu đó cô cũng dần thích nghi với căn bệnh của mình nên đã xem nó thành một phần không thể thiếụ
“ Được rồi Mạn Hương, em đi ngủ đây chị đi đi, đừng lo cho em “
Lưu Ly đứng phốc dậy vẫy tay vừa ngáo vừa nói rồi mất hút vào trong phòng, ở đây Mạn Hương như nhớ ra điều gì liền lên giọng nói với tới
“ Nhớ không được tắm vết thương đó của em không thể nhấm nước còn nữa lúc ngủ phải chú ý kẻo vết thương bị rách,...nghe chị nói không Lưu Ly “
“ Em nghe rõ rồi “, trong phòng Lưu Ly mệt mỏi nói vọng ra, thanh âm hờ hững chữ rõ chữ không.
Mạn Hương sắp xếp lại đồ đạt trong nhà lần nữa trên tủ thuốc cũng được dọn dẹp kỹ càng, ngăn nắp cái gì thường dùng thì đặt trước ít dùng thì đặt sau để Lưu Ly có thể dễ dàng nhìn thấy, có những lọ nguyên lệu bị mất nhãn Mạn Hương kiên nhẫn ngồi viết rồi dán lên từng lọ cho cô thừa biết ngày mai Lưu Ly sẽ lại làm rách hay làm mất nhưng vẫn phải tỉ mỉ chuẩn bị.
...
Giữa đêm không biết vì lý do gì Lưu Ly đột nhiên tỉnh ngủ sau khi mở mắt thì không cảm thấy buồn ngủ nữa, ngồi trên giường đấu tranh tư tưởng hơn nửa tiếng mới chịu mò ra khỏi giường, cô ngáp ngắn ngáp dài vuôn người đi ra phòng khách liền bừng tỉnh vì thấy khắp nơi đều là những mẫu giất ghi chút với nhiều màu sắc sặc sỡ như sợ cô không nhìn thấy, Lưu Ly heo híp mắt từ từ chăm chú đọc từng tờ một.
“ Lưu Ly, chị đã dán lại nhãn trên mấy lọ thuốc cho em đừng làm hỏng nữa “
“ Nhớ phải ăn uống đủ bữa đừng suốt ngày cắm đầu vào mấy thứ thuốc này nữa, bỏ ra năm phút đặt đồ ăn không mất bao nhiêu thời gian của em đâu, nhớ chưa “


⬅ Trước Tiếp ➡