Chương 19
Hoắc Kiến Quân đã không nói được lời hay lại còn thích thêm dầu vào lửa, anh ta nhìn bộ dạng quằn quại của Cố Lưu Ly liền đưa ra ánh mắt khinh miệt, ghê tởm với cô
“ Vương chủ, anh mặc cô ta đi, Vương chủ trong người cô ta có tiền, số tiền đó anh lấy đi tôi và anh không còn nợ nần gì nhau nữa, anh làm ơn ra lệnh cho bọn họ thả bạn gái tôi ra được không?, cô ấy đang có thai, tôi xin anh “
Mạn Hương không nhịn nỗi nghiến chặt răng mình phát ra thanh âm ken két đáng sợ, đứng phốc dậy đi về phía Hoắc Kiến Quân giáng cho hắn một đấm khiến tên đàn ông nhả ra một cục máu lớn, rồi nắm lấy cổ áo anh ta gào lên
“ Hoắc Kiến Quân, em ấy thành ra như vậy là vì mày, mày nhớ kỹ cho tao nếu Lưu Ly có chuyện gì cả đời này mày đừng hòng cùng cô ta có một cuộc sống hạnh phúc ”
Nói rồi Mạn Hương đi về phía Tinh Nhã, sự sắc lãnh từ ánh mắt của cô ấy làm Tinh Nhã khóc nấc lên, điên cuồng giãy giụa, Mạn Hương không chút xúc cảm nào nắm lấy đàu người phụ nữ đang quỳ dưới chân mình, rồi khẽ giọng nói với Hoắc Kiến Quân
“ Mày yêu cô ta lắm đúng không?, mày vì cô ta mà phản bội Lưu Ly còn mang em ấy ra gán nợ thay cho mày, bọn mày yêu nhau như vậy thì xuống âm tào địa phủ mà yêu “
Pằng Mạn Hương dứt lời một tiếng sung vang lên dội to khắp căn biệt phủ cũng là lúc Tinh Nhã một xác hai mạng nhắm mắt xui tay, cô ta ngã quỳ ra nền đất từ trên trán một lỗ thủng úa máu ra như thác, Mạn Hương chuyển mũi sung về phía tên Hoắc Kiến Quân, nhìn tên đàn ông kinh ngạc đến đơ người ra anh ta rơi vô vàn nước mắt nhìn người phụ nữ nằm trong vũng máu mà không nói ra được lời nào.
“ Mạn Hương, cô dám giết người khi chưa có lệnh của Vương chủ, cô muốn chết sao? “
“ Tinh Nhã...”
Trong bóng đêm, giọng của Sở Dao thốt lên khiến Mạn Hương run lẩy bẩy, cô đưa mắt nhìn lên Mộ Khiếu Thành đôi mắt đỏ rực mở to trong màn đêm lóe lên tia lửa như muốn thiêu chết mình, Mạn Hương cắn răng buông súng chạy đến bên cạnh Cố Lưu Ly quỳ rạp
“ Vương chủ, tôi cầu xin anh, tôi không thể trơ mắt nhìn em ấy chết như vậy,…Vương chủ, tôi nguyện chịu mọi trừng phạt, cầu xin Vương chủ thủ hạ lưu tình “
Cố Lưu Ly không ngừng co rút cơ thể, cơn đau mỗi giây mỗi phút đều như đang muốn xé nát cơ thể mỏng manh của cô ra, Cố Lưu Ly nằm trên vũng máu cố gắng vươn tay đến nắm lấy cánh áo của Mạn Hương, phải khó khăn thế nào cô mới có thể mở miệng thốt ra từng chữ
“ Mạn Hương, đừng...đừng cầu xin nữa, mặc kệ em đi,...Mạn Hương, chị nhớ nếu em không còn nữa chị phải tiêu hủy hết tất cả thuốc trong nhà...không được để nó rơi vào tay kẻ khác “
Mạn Hương khóc nấc theo Lưu Ly, ôm chặt cô em gái của mình trong lòng cơ thể không ngừng run lên, đến cả nói cũng chữ được chữ mất
“ Không đâu Lưu Ly, chị sẽ không để em có chuyện gì,...Lưu Ly em sẽ không sao, chị sẽ lấy được thuốc, em cố thêm một chút, một chút nữa thôi, được không? “
Cố Lưu Ly cười lạnh, nặng nề lắc đầu