Chương 14
Người đứng đầu của tứ đại gia tộc đã xuất hiện, hai nam một nữ ai cũng nghiêm nghị cúi đầu trước Mộ Khiếu Thành, từ bên phải người phụ nữ bước ra đứng ngay giữ bốn người đó quay đầu theo dáng vẻ của bốn người đó giọng to rõ cúi đầu trước anh
“ Long thần quân của Thái Sơn Vương bái kiến vương chủ “
Sau Mộ Khiếu Thành chính là Lang Tử và long thần quân Sở Dao, cả hai được coi là dưới một người trên vạn người, một nam một nữ song kiếm hợp bích am hiểu y thuật, tinh thông võ nghệ, lời bọn họ nói cũng chính là lời của Mộ Khiếu Thành, là cánh tay phải và trái của anh, chỉ cần một trong hai lên tiếng không cần đợi Mộ Khiếu Thành tự giác ra mặt cũng đủ uy quyền để xử lí một người.
Mộ Khiếu Thành ngồi trong bóng đêm, trầm lặng hồi lâu rồi gằng giọng lạnh nhưng băng lên tiếng
“ Tứ đại gia tộc các người thời gian qua đã làm được gì hay ho rồi? “
Bốn người nhìn nhau rõ vẻ hoảng sợ tuy một tháng sẽ báo cáo một lần lần nào cũng rất suôn sẻ dưới sự quản lí của bọn họ vệc làm ăn của Thái Sơn Vương luôn luôn trong trạng thái thận lợi càng ngày càng phát triển, lần nào cũng là câu hỏi này nhưng vẫn luôn khiến bọn họ rùng người lạnh sống lưng khi nghe thấy, chẳng trách được cũng vì Mộ Khiếu Thành quá dữ tợn chỉ là một hơi thở của anh cũng khiến người ta né như né tà, tránh như tránh ma.
Tưng người nghiêm túc báo cáo từ chuyện nhỏ nhất đến chuyện lớn nhất, từng câu từng chữ đều khiến Mộ Khiếu Thành vô cùng hài lòng làm sao biết được người đàn ông có hài lòng hay đang khó chịu chính là dựa vào sự im lặng của anh chỉ cần anh hài lòng một chuyện gì hay là chuyện không đáng để tâm đến thì anh sẽ im lặng còn nếu là chuyện khiến người đàn ông không hài lòng thì chắn chắn bọn họ đã không nói được đến câu thứ hai.
Bên ngoài có người bình thản đi vào ngắt cuộc họp giữa chừng giọng vang vọng khắp biệt phủ
“ Vương chủ, tên họ Hoắc quay lại rồi “.
“ Tạm thời nghỉ ngơi đi “
Mộ Khiếu Thành trong bóng đêm u tối khẽ nhoẻn miệng, ra hiệu cho người của tứ đại gia tộc bọn họ ngay lập tứt tản ra hai bên bức tường cao lớn nơi đây bị khuất ánh sáng nên không còn thấy rõ mặt của ai ngoài những cái bóng đen mịt mờ.
Từ bức tường phía sau Mộ Khiếu Thành, hai tên đàn ông lôi một người phụ nữ ra, cô ta bị lôi dài trên sàn người cũng không ra dáng người nữa cô ta đang thút thít khóc miệng bị cột một miếng vài dài không phát nổi ra tiếng.
Cánh cửa lớn của biệt phủ mở ra ánh nguyệt sáng trên trời đêm chiếu vào vài mảng sáng rực, Hoắc Kiến Quân nắm chặt tay Cố Lưu Ly đi vào theo sau là bốn tền vệ sĩ của Mộ Khiếu Thành, Cố Lưu ly khó hiều nhìn sự kỳ quái trước mắt cô liền lóe lên tia sợ hãi trong lòng, bất giác cô khựng bước, ngập ngừng cất lời
“ Kiến Quân anh đưa em đi đâu vậy, nơi này là thế nào, đáng sợ quá Kiến Quân “