Chương 11
Nhìn trên cái bàn nhỏ ở gần cửa sổ cô thấy sợi dây chuyền hình có mà mặt là hình sư tử nhớ lại đêm qua đã lấy từ chỗ tên đàn ông kia, bây giờ mới có thể nhìn rõ sợi dây chuyền này nó cũng rất nặng mặt sư tử cũng to bằng nửa bàn tay cô, Cố Lưu Ly mím mô bỏ vào cái túi nhỏ dới phần váy mình
Sau khi đã xinh đẹp như mong muốn, Lưu Ly mới chịu rời khỏi phòng bên ngoài ngăn nắp đêm qua lúc thức giấc đột ngột vốn đã nhìn thấy nhưng vẫn mang theo một cảm giác lạ lẫm tuy đây là nhà của mình như cô cứ có cảm giác như đang lạc ở nơi tiên cảnh nào, đến cả tủ thuốc cũng được sắp xếp gọn gàng cũng rất sạch sẽ không sót hạt bụi nào, Lưu Ly cười thầm cũng chỉ có Mạn Hương mới làm được điều này biến bãi rác thành thiên đường.
Lưu Ly nhìn đồng hồ đã hơn sáu giờ sáng nhìn lại lịch nhỏ trên bàn cô cũng nhớ ra hôm nay là ngày trăng tròn đứng dậy đi lại tủ thuốc từ trong cái tủ vuông vuông không quá to không khẩn trương an nhiên mở nó ra bên trong được làm thành nhiều tầng từng tầng đều, mỗi một tầng như vậy là mười ống thuốc bằng một ngón tay nói là thuốc nhưng lại có một màu đỏ thẫm như máu người không biết vừa nhìn vào chắc chắn sẽ không khỏi kinh sợ, Lưu Ly nhìn đống thuốc này lại thở dài.
Mỗi tháng có hai ngày trăng tròn, mỗi ngày trước lúc trăng tròn lên cao thì phải uống một ống thuốc này, đã ba năm trôi qua cô đã quá chán nản với mùi vị của nó cũng rất chán ghét căn bệnh trong người mình có lúc cô còn cố tình không uống cuối cùng vẫn bị cơn đau hành đến chết đi sống lại, că bệnh này của cô một khi không dùng thuốc sẽ đau đến mức hồn lìa khỏi xác không chỉ là cách vài phút lại nôn ra máu mà lục phủ ngũ tạng như có hàng ngàn con trùng cắn xé bên trong ngoài hai chữ đau đớn ra cô cũng không biết nên dùng từ gì để diễn tả sự tàn bạo của căn bệnh trong người.
Đến tận bây giờ khi ngồi nhớ lại năm đó cô chợt thấy thật hối hận nếu năm đó không vì hồ đồ làm việc không thèm suy nghĩ thì cô đã không đau khổ như bây giờ nhưng chung quy cũng là vì yêu, người ta một khi yêu thì đâu còn biết quan tâm đến bản thân mình nữa, trong đầu ngoại trừ người mình yêu ra thì không còn gì khác, Lưu Ly cũng như vậy mà thôi, cô là một người phụ nhất chân thành nếu đã dành trọn tình cảm cho ai thì ngoài người đó ra cô không còn thấy bất cứ chuyện gì quan trọng nữa, kể cả đó là sinh mạng của chính mình.