Anh thẳng thừng từ chối, thái độ hết sức kiêu ngạo. Từ đầu chí cuối, anh không hề nhìn Tiểu Kiều lần nào. Anh ung dung đi lướt qua Tiểu Kiều và A Hựụ
Mái tóc ngắn rối bời khiến Tiểu Kiều trông khá chật vật, thân hình gầy gò nhỏ thó, gương mặt không đủ xinh đẹp để thu hút người khác phái, cũng chẳng có sự tươi trẻ lẽ ra phải có ở độ tuổi này. Trông cô giống như một đứa con trai miệng còn hôi sữa vậy.
Tiểu Kiều có thể cảm nhận được bầu không khí lạnh lẽo xung quanh người đàn ông vừa đi lướt qua. Cô bình tĩnh nhìn theo bóng lưng anh, đôi mắt đỏ ngầu lộ vẻ hoang mang và phức tạp.
Bùi Dập Nam đi ra cửa thì thấy Thẩm Văn Huyên đang đứng đó, mắt nhìn về phía trước. Anh cũng nhìn theo hướng đó, thì ra là vệ sĩ nhà họ Trần đang đưa Trần Dục An lên xe. Gã ta vẫn còn hùng hổ lắm, đúng là một kẻ mất não.
Nghe tiếng bước chân sau lưng, Thẩm Văn Huyên móc gói thuốc lá ra khỏi túi áo, ngậm lấy một điếu rồi chìa gói thuốc trước mặt Bùi Dập Nam. Anh ta lúng búng hỏi “Rốt cuộc đêm nay đã xảy ra chuyện gì vậy? Sao tự dưng ông lại làm khó dễ thằng nhãi Trần Dục An kia?”
Thẩm Văn Huyên hiểu rõ tính tình Bùi Dập Nam, tuy ngày thường anh có vẻ ngang tàng nhưng ít khi thực sự nổi giận. Nếu ghét ai, anh sẽ xa lánh đối phương chứ không bao giờ cậy quyền thế của nhà họ Bùi mà chèn ép người khác, càng không bao giờ chủ động ra tay.
Bùi Cửu gia là một quý tộc điển hình, kiêu ngạo nhưng cũng rất phong độ, anh khinh thường hành vi dùng bạo lực làm nhục người khác.
Bùi Dập Nam kẹp một điếu thuốc giữa hai ngón tay, hơi cụp mắt để che giấu nỗi căm hận trong ánh mắt, hờ hững nói “Thấy hắn chướng mắt, thế thôi.”
Thẩm Văn Huyên mồi bật lửa rồi giơ đến trước mặt Bùi Dập Nam và khuyên “Dạo này thằng nhãi đó ngông cuồng lắm, không nên trêu vào thì hơn. Thà đắc tội quân tử chứ đừng đắc tội tiểu nhân, Trần Dục An là tiểu nhân điển hình đấy.”
Bùi Dập Nam ngậm điếu thuốc vào miệng rồi cúi người sát ngọn lửa xanh lam lập lòe của chiếc bật lửa để châm thuốc, sau đó rít một hơi. Đoạn, anh vỗ vai Thẩm Văn Huyên rồi chậm rãi nhả khói.
Anh không nói gì, gương mặt tuấn tú lộ vẻ trầm ngâm.
Cái se lạnh của gió đêm thổi vào mặt, ánh đèn rực rỡ trước mắt, và cả cảnh vật xung quanh, hết thảy đều rất chân thật và quen thuộc đối với anh. Nicotin ngấm vào phổi đem đến cảm giác thoải mái và hưng phấn trong chốc lát ngắn ngủi.
Bùi Dập Nam siết chặt chiếc điện thoại trong túi quần và chậm rãi nhả khói. Anh nghiến chặt răng, vẫn chưa thể nào bình tĩnh trở lại.
Thẩm Văn Huyên huých nhẹ vai anh, tò mò hỏi “Đang nghĩ gì thế?”
“Không có gì.” Bùi Dập Nam lại rít một hơi thuốc, sau đó vứt điếu thuốc hút dở xuống đất rồi dùng chân dập tắt.
Anh xoa xoa đôi mắt mỏi mệt, chợt nghe sau lưng có tiếng bước chân. Anh ngoái đầu lại, thì ra là A Hựu dìu Tiểu Kiều đi tới. Thấy thế, Thẩm Văn Huyên huýt sáo “Ái chà chà ”
Anh ta liếc xéo Bùi Dập Nam bằng ánh mắt chế nhạo rồi mở miệng trêu “Sao nào, suy nghĩ thông suốt rồi nên muốn chấm dứt hai mươi tám năm giữ mình trong sạch hả?”
“N ói vớ vẩn gì đấy ”Bùi Dập Nam không nhìn A Hựu và Tiểu Kiều nữa, khóe môi giật giật.