⬅ Trước Tiếp ➡
Trần Tĩnh cũng không ngờ được lại có người dám xúc phạm tiểu tổ tông này, ở Kinh Thị, những nhà khác bối cảnh đều kém hơn nhà họ Nguyễn, nên cũng không ai dám chọc vào Nguyễn Lệ, nhưng bởi vì tiểu tổ tông này thật sự xinh đẹp lại còn kiều diễm, cho nên các mối quan hệ cũng không tệ lắm.
“Sẽ bị cảm lạnh mất, chúng ta vào trước đi.” Trần Tĩnh cảm thấy bữa tối hôm nay có lẽ không đơn giản.
Không khí trong sảnh chính ấm áp ban hoà, hai gia đình đang trò chuyện rất vui vẻ với nhaụ Người đàn ông mở cửa cắt ngang cuộc trò chuyện.
“Hoài Châu?” Phó Chính ngồi ở ghế chính giữa đứng dậy nhìn người em trai quyền lực này “Không phải ngày mai em mới trở về sao?”
"Anh cả." Phó Hoài Châu khẽ gật đầụ
Ba người nhà họ Nguyễn ở bên cạnh còn chưa kịp phản ứng lại, tuy rằng mọi người ở Kinh Thị đều biết Phó Hoài Châu sắp trở về Trung Quốc, nhưng không ngờ bọn họ lại được gặp anh ở đây.
“Chú nhỏ.” Phó Hành Xuyên cũng đứng lên, từ nhỏ hắn đã vẫn luôn sợ, nhưng lại rất ngưỡng mộ vị trưởng bối này.
"Mọi người ngồi xuống đi." Phó Hoài Châu nói.
Trợ lý Tần ánh mắt rất thức thời, ở phía sau ngăn người quản gia đang chuẩn bị đóng cửa lại.
Đây là một bữa tối bình thường giữa hai gia đình, nhưng không khí đột nhiên trở nên căng thẳng từ khi có Phó Hoài Châu xuất hiện.
Ai mà không biết, Phó Hoài Châu đã thành lập một công ty nhỏ khi còn học đại học chứ? Được đồn là một thiên tài kinh doanh thực thụ, nhất là mấy năm nay thủ đoạn lại càng ngày tàn nhẫn.
“Chú nhỏ.” Nghe theo ý ba mẹ ra hiệu, Nguyễn Thư theo Phó Hành Xuyên gọi anh là chú.
Nhưng người đàn ông trước mặt cũng không thèm nhìn cô ta một cái, thấy vậy, Nguyễn Thư có chút xấu hổ, cô ta kéo cánh tay của Nguyễn Thành, thấp giọng hỏi “Ba, sao em gái sao còn chưa tới? Không phải là đã xảy ra chuyện gì chứ?”
"Nó thì có thể xảy ra chuyện gì? Xung quanh nó lúc nào cũng có nhiều người như vậy mà.”
Nguyễn Thành cũng cảm thấy Nguyễn Lệ đến bữa tối hôm nay quá muộn.
“Không có việc gì, chỉ là tai nạn xe cộ, va chạm một chút thôi.” Giọng nói dễ thương của cô gái vang lên từ ngoài cửa.
Hai người trước sau đi vào sảnh chính, lúc Nguyễn Lệ bước vào, thì người đàn ông trước mặt vừa cởi áo khoác đưa cho quản gia.
“Tai nạn xe sao?” Nguyễn Thư vội vàng đứng dậy “Em gái, em không bị thương chứ?”
Nguyễn Lệ hơi nâng cằm lên “Tôi đụng phải người khác.”
“Cô còn dám nói ra như vậy sao?” Nguyễn Thành hất râu, giận dữ trừng mắt “Không có lúc nào là làm người khác không phải lo lắng, tự mình dọn dẹp hậu quả đi.”
Nguyễn Lệ khịt mũi, hừm, tự lo cho mình, cũng không phải là cô không có tiền để tự lo cho chính mình. Cô liếc nhìn người đàn ông bên cạnh với vẻ mặt lạnh lùng, anh ta như thể không nhìn thấy cô, một người đang sống sờ sờ trước mặt.
“Thật xin lỗi, tôi không có mắt nhìn, giống như người nào đó.” Cô cắn răng, nhấn mạnh mấy chữ cuối cùng, sợ người bên cạnh không nghe thấy.
“Con đang nói cái gì vậy?” Nguyễn Thành không vui vì hôm nay cô đến muộn, bây giờ lại thấy Nguyễn Lệ đụng xe với người khác thì thôi đi, còn ở đây mắng người, ông ta tức giận suýt đứng dậy khói ghế để dạy dỗ cô.

⬅ Trước Tiếp ➡