⬅ Trước Tiếp ➡

Quả nhiên không bao lâu sau trên người Lục Xuyên lại thường xuyên xuất hiện những vết hồng ngân ái muội, cô bị nhóm bạn gái nhỏ giọng trêu ghẹo đến đỏ mặt, trong câu lạc bộ tennis thì tiểu học đệ càng ngày càng trầm mặc, có mấy lần đánh tennis tựa như đang trút giận, nhất là ở cuộc tranh tài kém chút nữa là khiến đối thủ bị thương.
Mà sau khi người bạn trai kia của Lục Xuyên biến mất, Bất Nhị đã hạ quyết tâm muốn thổ lộ với Lục Xuyên. Càng ngày càng mộng xuân thường xuyên, khiến cậu phần nào biết rõ phía là nên làm gì, lo lắng chỉ là điều dư thừa không cần thiết lúc này, bất quá thì cô sẽ không đồng ý, cũng coi như là mình đã nói ra tình cảm trong lòng, tránh để trong bụng mà bí bách muốn chết.
Nhưng vẫn là không nghĩ tới, cậu lại cư nhiên bị Việt Tiền đi trước một bước rồi, Nhất định là Việt Tiền đã làm cái gì đó, rõ ràng mấy ngày hôm trước thời điểm cậu gặp mặt Lục Xuyên thì Lục Xuyên vẫn chỉ xem cậu là học đệ đáng yêu, trong mắt không có nửa điểm ái muội.
Trên lớp thể dục, vì thân thể không được khỏe mà xin phép thầy Hướng được ngồi dưới tàng cây nghỉ ngơi, Bất Nhị cố gắng hoàn thành nhiệm vụ huấn luyện sớm rồi đi tới, trên tay cậu còn cầm theo cốc nước, cũng dựa vào gốc cây mà ngồi xuống.
" Này. Lục Xuyên, chị đã quan hệ với Việt Tiền sao?" Bất Nhị mỉm cười hỏi, hai mắt khép hờ hơi hơi hé mửo, đồng tử mà xanh nước biển giống như biển sâụ
"Hả? Không có." Hổ Phách có chút mơ hồ chối cãi, không biết Bất Nhị này làm sao có thể đột nhiên hỏi cái này làm gì, dù sao cậu ta cũng coi như là quan hệ bạn bè khá tốt ở trong lớp "Tôi đâu quan hệ với ai, không phải chúng ta học cùng trường dsao? Tôi cùng lom làm sao có khả năng đó, ha ha ha..."
Editor bố méo hiểu học cùng lớp thì sao lại gọi là học đệ được??? lại còn là tiểu học đệ nữa chứ, tác giả bị thiểu não @ @
3
"À...Vậy... Trên người Lục Xuyên là do ai làm?" Bất Nhị đột nhiên vươn tay, giữ chặt lấy cổ áo Hổ Phách kéo xuống dưới, đầu ngón tay thon dài lạnh lẽo đặt ở tại xương quai xanh của Hổ Phách rồi vuốt phẳng xuống dưới "chắc Lục Xuyên không biết, Hôm nay Việt Tiền từ sáng sớm đã nói cho mọi người ở câu lạc bộ tennis rằng tối hôm qua đã qua đêm với Lục Xuyên rồi. Không thể là nói dối được đâu, Lục Xuyên.
Lục Xuyên lấy tay gạt ra bàn tay của Bất Nhị "Tôi cảm thấy không cần phải nói loại sự tình này với Bất Nhị làm gì." Cau mày đứng dậy, kéo nhẹ làm váy đứng lên, xoay người hướng mấy người bạn học nữ của mình đi tới. Bất Nhị híp mắt nhìn theo bóng lưng Hổ Phách, đưa ngón tay đến bên môi, vươn lưỡi liếm một cái.
Tầng học cũ kỹ trên tầng cao nhất là nơi có vị trí hẻo lánh nhất, sang năm sẽ khởi công tháo dỡ để làm mới lại, bình thường sẽ không có người lui tới đây, tháp nước cao in rõ hình ảnh ánh trăng rơi xuống trong đó, nguyên nhân dường như là để che mắt người ngoài. Nơi này chính là trụ sở nghỉ ngơi bí mật giữa trưa của Việt Tiền, tháp nước cao lớn cùng góc tường che chắn, hình thành một không gian nhỏ hẹp, sẽ không có người phát hiện ra nơi này. Trụ sở bí mật của cậu lại có người thứ hai.
Hổ Phách ngồi dưới đất, váy bị vén đến bên hông, quần lót màu trắng bị cởi đến mắt cá chân, một bàn tay che miệng để ngăn cản muốn thốt ra rên rỉ, một bàn tay đặt tại đỉnh đầu thiếu niên, theo động tác Long Mã mà nắm chặt lại nới ra.


⬅ Trước Tiếp ➡