Nguyệt Dương bắt đầu công việc của mình, khá căng thẳng nhưng vì đang vui nên Nguyệt Dương cảm thấy mấy dữ liệu trên máy cũng không khô khan như ngày thường. Thời gian cũng trôi nhanh hơn.
Đến giữa buổi, cô ra ngoài pha một cốc cà phê, lúc này vô tình gặp trưởng phòng Trúc Lam ở đó. Cô lên tiếng chào hỏi, Trúc Lam gật đầu mỉm cười. Sau đó lúc Nguyệt Dương định bước vào thì một tay bị níu lại, cô nhìn xuống là bàn tay Trúc Lam đang kéo cô. Nguyệt Dương dừng bước: “Chuyện gì vậy trưởng phòng?"
Ánh mắt Trúc Lam lộ rõ sự lúng túng,vẻ mặt đắn đo suy nghĩ không khỏi làm Nguyệt Dương hiếu kì. Vài giây sau đó, cuối cùng Trúc Lam cũng lên tiếng: “Dương có phải cô có mối quan hệ đặc biệt với tổng giám đốc không?"
Câu nói này vừa dứt, trên mặt Nguyệt Dương lập tức nóng bừng, một cỗ bất an lan tràn trong lồng ngực. Nguyệt Dương thắc mắc tại sao Trúc Lam lại khi không hỏi một câu hỏi kì lạ như vậy. Nhưng dù thế nào đi nữa, cô cũng không muốn có thêm người nào như Trần Kim Yến suy đoán đồn đại về mối quan hệ giữa cô và Chu Thiệu Khiêm. Một Trần Kim Yến thôi đã đủ rồi. Cô biết Trúc Lam không phải tuýp người nhiều chuyện như Kim Yến. Nhưng ít ra đề phòng vẫn hơn.
Nguyệt Dương nhìn Trúc Lam. Cô liên tục rối rít phủ nhận:
"Trưởng phòng sao lại hỏi như vậy tôi sao có thể có mối quan hệ đặc biệt với tổng giám đốc chứ, tôi.."
Nguyệt Dương còn chưa nói xong, Trúc Lam đã ngắt lời:
"Hôm qua tôi thấy cô lên xe tổng giám đốc, ngài ấy hình như là đưa cô về nhà đúng không?" Giọng nói vang lên đầy sự nghi ngờ suy đoán.
Kì thực Nguyệt Dương cũng không ngờ Trúc Lam lại nhìn thấy cô lên xe Chu Thiệu Khiêm. Nhưng tình huống này không ít lần đã xảy ra trong tưởng tượng của cô, vì vậy rất nhanh Nguyệt Dương đã bình tĩnh trả lời: “Trúc Lam cô đừng hiểu lầm, tôi và em gái tổng giám đốc là bạn thân với nhau, quan hệ cùng lắm chỉ là quen biết, Chu tổng hôm qua thấy tôi đi bộ nên cho tôi đi nhờ một đoạn, hoàn toàn không như cô nghĩ."
Nguyệt Dương vừa nói xong trong lòng thầm thán phục khả năng ngôn ngữ của mình. Đến nói dối cũng lưu loát như vậy. Lí lẽ lại giàu sức thuyết phục. Trúc Lam không tin mới là lạ.
Nguyệt Dương thở phào nhẹ nhõm. Nhưng vừa về đến phòng một dòng tin nhắn hiển thị trên màn hình điện thoại lập tức kéo ngược tâm trạng của cô về lại trạng thái căng thẳng.
Là tin nhắn của Chu Thiệu Khiêm: “Tan làm tôi đưa em về, hoặc tôi đi bộ cùng em."
Nản!
Bao giờ cũng thế Chu Thiệu Khiêm chưa bao giờ cho cô cơ hội từ chối.
Vì chung cư Thiện Mỹ khá gần với công ty nên cô chọn cách đi bộ đi làm. Vừa tốt cho sức khỏe vừa tiết kiệm tiền xăng.
Hơn nữa chiếc xe của cô vẫn đang trong thời kì bảo dưỡng. Cứ tưởng rằng sẽ có những tháng ngày sống chậm thân thiện với môi trường. Tạm cách xa lòng đường đông đúc chật hẹp. Nào ngờ khi Chu Thiệu Khiêm thấy cô đi bộ đến công ty ngày nào cũng đòi cô đưa cô về bằng được.
Có nhiều hôm cô kiên quyết không lên xe anh ta cư nhiên lái xe chầm chậm theo cô như thế. Thành công thu hút không ít sự chú ý của người đi đường.
Nguyệt Dương mắng thầm trong lòng: “Chu Thiệu Khiêm đúng thật là có sở thích đeo bám người khác, còn đeo bám một cách kiên trì bá đạo."
Bằng chứng là hôm nay đưa ra cho cô hai lựa chọn, một là lên xe anh đưa về nhà, hai là đi bộ cùng anh.
Hai lựa chọn này cô tự hỏi nó có khác gì nhau? Tuy vậy nếu xét về mức độ “"nguy hiểm" thì lựa chọn đi bộ cùng Chu Thiệu Khiêm chính là lựa chọn nguy hiểm nhất. Chỉ tưởng tượng bao nhiêu ánh mắt người xung quanh đổ dồn vào đôi nam nữ sánh bước cùng nhau là cô và Chu Thiệu Khiêm, Nguyệt Dương bất giác đã đổ mồ hôi lạnh. Thôi đi, vẫn là ngồi xe Chu Thiệu Khiêm tốt hơn.
*** Đúng năm giờ mười lăm phút Nguyệt Dương ngồi vào xe Chu Thiệu Khiêm. Dù cho đã ngồi vào xe, Nguyệt Dương vẫn liên tục nhìn trước ngó sau, bộ dạng bất an thấy rõ.
Chu Thiệu Khiêm nhìn cô, ánh mắt thoáng qua một tia khó hiểu rồi không nói gì khởi động xe.
Khi đã cảm nhận mọi thứ an toàn, xác định không hề có ai nhìn thấy. Nguyệt Dương mới chậm rãi lên tiếng: “Chu tổng, tôi cảm thấy nếu tình trạng này cứ tiếp tục diễn ra tôi sẽ yếu tim mà chết mất."
Chu Thiệu Khiêm vẫn đăm đăm nhìn về phía trước, đèn giao thông hiện màu đỏ. Lúc này anh mới dời sự chú ý qua khuôn mặt đỏ ửng lấm tấm mồ hôi của Nguyệt Dương, anh cất giọng trầm lặng: “Em đang nói gì vậy?"
Nguyệt Dương thở phì phò nói: "Sáng nay có người hỏi tôi có phải quan hệ đặc biệt với anh không, còn nói đã thấy tôi ngồi xe anh về nhà."
Chu Thiệu Khiêm nghe xong, im lặng không nói gì, anh tiếp tục lái xe. Đến một đoạn cô mới nghe thấy âm thanh đều đều phát ra từ cổ họng của anh: “Mặc kệ họ, em quan tâm làm gì?"
Chu Thiệu Khiêm nói xong câu đó, biểu tình trên mặt vẫn dửng dưng như không có chuyện gì. Nguyệt Dương thấy vậy càng bực bội hơn, cô hậm hực nói: “Tôi không muốn người khác hiểu lầm, ngày mai giám đốc không cần phải đưa đón tôi nữa, tôi không muốn phiền anh."
Nói xong, Nguyệt Dương cũng không thèm nhìn Chu Thiệu Khiêm lấy một cái. Anh ta cứ luôn như vậy. Dùng suy nghĩ độc đoán của mình áp đặt lên người khác. Người ta quen nhìn sắc mặt anh mà sống nên thái độ của anh luôn khác biệt như vậy.
Hai người xem ra chẳng có điểm chung nào.
*** Gió ngoài cửa xe thổi đều đều vào mặt, lướt qua làn tóc mềm mại rồi luyến tiếc chơi đùa trên làn da trắng mịn, cảm giác mát mẻ êm dịu buổi hoàng hôn vô tình làm cho cô gái nào đó ngủ say không hay biết. Bên cạnh là khuôn mặt của một người đàn ông đang thấp thoáng vài tia mệt mỏi, một ngày làm việc lấy đi của anh không ít tinh lực.
Vài phút sau, xe dừng và Nguyệt Dương vẫn không có dấu hiệu tỉnh giấc.
Trong mơ hồ mộng mị, lồng ngực cảm giác như bị đè nặng đến ngột ngạt khiến Nguyệt Dương bàng hoàng tỉnh giấc.
Mở mắt ra đã thấy ngay căn phòng quen thuộc. Đây chẳng phải là phòng cô sao?
Nhưng một hai rồi ba giây trôi qua, đầu óc cô bắt đầu thanh tỉnh hoàn toàn và nhận ra một điều rất kinh khủng.
Chu Thiệu Khiêm đang nằm trên người cô, mái tóc anh lòa xòa cọ vào má Nguyệt Dương, hơi thở đều đặn theo nhịp thở trầm ổn phà phà vào hõm cổ. Có một sự thật thú vị là người đàn ông này đã ngủ trên người cô lúc nào không hay biết.
Anh cư nhiên xem cô như tấm nệm, còn vùi cả mặt vào người cô ngủ ngon lành. Khó tin nhưng có thật. Chu Thiệu Khiêm anh đến ngủ cũng kì lạ như vậy sao? Nguyệt Dương biểu cảm dở khóc dở cười nhìn lên trần nhà. Chu Thiệu Khiêm ngủ thật rồi,còn ngủ hẳn trên người cô.
Vài phút trước vì không muốn đánh thức cô dậy nên anh đã bế cô lên nhà. Và điều ngạc nhiên là mỗi bước đi của anh đều nhẹ nhàng tới nỗi làm cô gái trong ngực chẳng mảy may biết gì, cô im lìm chìm vào mộng đẹp, khuôn mặt thỉnh thoảng lại dụi dụi vào lồng ngực rộng lớn. Động tác trên tay Chu Thiệu Khiêm vô thức siết mạnh cô vào lòng.
Ôm một khối thịt gần năm mươi kí lên bốn tầng nhà còn đi thang bộ, nếu nói không mệt chính là nói dối. Anh không đi thang máy vì sợ đông người ồn ào làm cô tỉnh giấc, có lẽ cô gái của anh đã rất mệt, Chu Thiệu Khiêm cũng thế, tối hôm qua anh làm việc đến hai giờ sáng mới ngủ. Vậy nên ngay giây phút hai người ngã xuống giường, hai cơ thể chồng lên nhau không một khe hở, cứ thế kẻ trên người dưới ngủ say đến không biết gì.
Hôn
Sáng hôm sau, Nguyệt Dương vừa bước ra khỏi cửa, đã thấy ngay một khuôn mặt quen thuộc. Chu Thiệu Khiêm đứng đó, áo sơ mi màu trắng làm nổi bật thêm khí chất phi phàm lịch lãm của anh, chiếc quần âu ôm trọn đôi chân dài cách cô chưa tới nửa mét.
Anh mỉm cười nhìn cô, phác họa trên môi một đường cong đẹp đẽ. Bỗng chốc Nguyệt Dương cảm thấy sắc trời hôm nay như tối hơn mọi ngày.
"Chẳng phải hôm qua tôi đã nói rồi sao? Tôi có thể tự làm không cần phiền anh?"
Chu Thiệu Khiêm cười cười: “Không lẽ em không cảm thấy tôi rất vui khi được em làm phiền sao?" Nguyệt Dương nghe xong, bắt đầu cảm thấy bất lực mệt mỏi với người đàn ông này.
Có thể nếu nói đến kiên trì tới mức lì lợm thì không ai qua nổi Chu Thiệu Khiêm. Nguyệt Dương không có cách nào khác đành phải chấp thuận cùng anh đi làm, vừa bước lên xe đã thấy ngay nụ cười vui vẻ thỏa mãn của ai đó. Chu Thiệu Khiêm đang lái xe nhưng trên mặt không dấu được vẻ đắc chí thỏa mãn. Cô thắc mắc tại sao anh ta chỉ đơn giản là đưa cô đi làm mà cũng vui như vậy? Mà thôi cô cũng không nên bận tâm.