⬅ Trước Tiếp ➡
Người phụ nữ phía trước cau mày, nhìn cô từ trên xuống dưới, ngón tay dùng sức búng vào trán nhỏ của cháu gái.
“Con bé chết tiệt, miệng toàn là lời thật thật giả giả, đừng hòng lừa gạt tao! yeutruyen.net Lần trước thì bảo đến nhà bạn chơi, rốt cuộc lại tới quán net chơi game suốt đêm. Tao sẽ không tin mày nữa đâu.
Không nhờ mẹ mày trước khi đi công tác dặn dò tao chăm sóc, bằng khôngtao đã ném mày ra đường tự sinh tự diệt rồi.
“Huhu..dì nhất đinh phải tin con! Con bị hắn ta giam cầm cả tuần này mà..huhu” Lật Thế hét khàn cả giọng, ướt mắt rơi lã chả,” Dì phải giúp con báo cảnh sát, hắn ta là tên biến thái. Đối xử với con vô cùng độc ác...huhu”
“Thế nào lại giống phim kinh dị vậy? Mày đừng ầm ĩ nữa, làm tao đau cả đầu. Việc làm trong tiệm thì bỏ bê, chạy đi khắp nơi gây rối. Tiền sinh hoạt tháng này mày đừng hòng nghĩ tới, tự mình ra ngoài tìm việc nuôi thân đi!”
“Không phải..huhu...! Dì nhất định phải tin con, con lấy tính mạng ra đảm bảo, người nhất định phải tin con!”
Vu Kiều chán nản nhìn cháu gái, lại bỗng phát hiện chiếc xe mini phía sau xuất hiện một vết xước sâu siêu to khổng lồ, thét chói tai, chạy lại vuốt ve, quay đầu mắng Lạt Thế.
"Con bé chết tiệt, mày nhìn xem xe của tao bị mày làm gì đi! Đúng là không thể làm tao bớt lo, muốn tao đánh mày mới chịu hay gì?"
Bà cởi dép lê trên chân định đánh, Lật Thế sợ hãi lùi ra sau, " Dì, dì đừng như vâỵ! Con thực sự không nói dối, dì bỏ qua chuyện chiếc xe trước được không? Dì nhất định phải tin tưởng con!"
" Tao tin mày? Tao tim mày cái beep! Mau đứng lại, hôm nay tao nhất định phải giáo huấn mày thật kĩ!"
Lật Thế bị bà đánh rất nhiều lần. Từ nhỏ đến lớn không có ba mẹ ở bên quản lí, chỉ có Vu Kiều một tay nuôi lớn, cô khóc đến thương tâm, nhanh chóng chạy trốn đòn roi của bà.
"Huhu dì không giúp con báo án, con tự mình báo! Con sẽ chứng minh cho dì thấy con không hề nói dối!"
Cô xoay người chạy đi, Vu Kiều ném dép xuống chỉ vào cô, " Con nhỏ chết tiệt kia, tao đang bận không rảnh tính sổ với mày, chờ mày trở lại liền biết tay tao."
Lật Thế ủy khuất lau nước mắt, chạy đến cục cảnh sát gần đây. Cô cả người chỉ mặc chiếc áo sơ mi màu đen cùng với quần đùi rộng của hắn, không mặc nội y, che lại ngực không cho áo sơ mi rớt xuống, giống như đang mặc trộm quần áo của nam nhân, khóc sướt mướt tiến vào báo án.
Chân còn chưa kịp vào cửa cục cảnh sát báo án, cổ áo phía sau đột nhiên bị túm chặt, lôi kéo cô về phía sau. Lật Thế hít thở không thông, mở to hai mắt.
Ngay sau đó trời đất quay cuồng, cổ bị bóp lấy, con ngươi đen tuyền của nam nhân đột nhiên xuất hiện trong mắt cô, Lật Thể không thể động đậy, hoảng sợ nhìn hắn, lập tức nước mắt tràn mi. Cổ càng bị bóp chặt, đem cô đặt trên tường, cả người đều không thể giãy giụa.
"Còn dám báo án, em muốn chết có phải hay không?"
Đôi môi mỏng đỏ thắm phun ra hơi thở âm lãnh, đầu đồi nam nhân hướng phía dưới cô dùng sức đỉnh lên, âm hộ non mềm không mặc đồ lót, hắn đều có thể cảm nhận được độ ấm cách quần mỏng, cô bị buộc nhón mũi chân lên, ậm ừ rên lên.

⬅ Trước Tiếp ➡