⬅ Trước Tiếp ➡
Đối diện chỉ còn lại chó săn Khắc Tiệp ngoan ngoãn ngồi, chờ hắn vừa đi, lại khôi phúc khí sắc đi săn, đôi mắt màu xám nhìn chằm chằm cô, đầu lưỡi cũng không phun ra, yết hầu kêu ra vài tiếng thầm thì, dường như giây tiếp theo liền nhảy lên tấn công cô.
Lật Thế khóc cũng không ra khóc, ôm lấy chính mình cuôn tròn trong góc lồng sắt, đầu tóc rũ rượi, thân thể rét lạnh không ngừng phát run, bộ dáng nhỏ yếu đáng thương, trong lòng không ngừng cầu mong nó đừng ăn mình.
Mồ hôi như hạt đâu theo gương mặt chảy xuống, cô thực sự rất sợ hãi, ai mau tới cứu cô đi, cô sẽ bị ăn mất, tưởng tượng thịt trên người nhất định sẽ bị nó cắn xé, từng lát từng lát thịt bị nó nuốt vào trong bụng.
"Gru..Gâuuu!"
Nó đột nhiên rống lên , toàn bộ lồng sắt đều rung đông theo, Lật Thế rốt cuộc nhịn không được lại khóc lớn ra tiếng, sắt mặt trắng bệch, thân thể cũng run lên, cầu xin nam nhân bên ngoài buông tha cho mình.
" Tôi liếm cho anh, liếm cho anh! Anh cho tôi ra ngoài đi mà, cầu xin anh, cứu mạng, Bạch Giang Xuyên cứu mạng, cầu xin anh!"
Hắn vẫn luôn ở cửa, nhìn chằm chằm đồng hồ trên vách tường, trên mặt là nụ cười ý vị thâm trường.
Mới có một phút linh tám giây.
Kỹ xảo khẩu giao vụng về, còn cần hắn phải dạy dỗ, miệng căng đến lớn nhất, cẩn thận ngậm lấy quy đầu.
"Cắn trúng một lần anh liền đánh mông một lần, tiểu Lật Thế cần phải cẩn thận một chút."
Quy đầu màu đỏ tươi cắm trong miệng nhỏ của cô, khiến khuôn mặt nhỏ nhắn phình trướng lên, mã mắt chảy ra vài giọt tinh dịch màu trắng,mùi vị tanh nồng, cô dùng đầu lưỡi liếm đi, không đành lòng mà nuốt xuống.
Bạch Giang Xuyên thoải mái căng chặt đùi, rất muốn đem miệng cô xuyên thủng.
“Nhanh một chút". Hắn không nhịn được ra lệnh.
Lật Thế bậc khóc, từng giọt nước mắt rơi xuống, tay nhỏ đỡ lấy côn thịt thô tô, khịt mũi cố gắng ngặm lấy, nhưng côn thịt quá lớn, cô chỉ có thể ăn đến một nửa. Đôi mắt ngấn sương ngước nhìn hắn, dụng ý chính mình không thể ăn vô nữa.
Bộ dáng này thậm dâm, Bạch Giang Xuyên thậm chí càng muốn làm bẩn cô một cách thô tục hơn.
" Tiểu Lật Thế, em như vậy thật thiếu thao. Còn dám dùng ánh mắt như vậy nhìn anh, miệng hỏng được, yết hầu chắc chắn cũng có thể hỏng."
Cô cứng đờ há to miệng, phun ra côn thịt, khóc lóc, "Không thể ăn, đừng cho tôi ăn nó nữa có được không? Tôi thực sự không có biện pháp dùng miệng làm ăn bắn ra, làm ơn đổi cái khác đi mà, tôi cho anh thao tôi được không? "
Hắn cười lớn,"Nhưng anh hiện tại muốn em dùng cái miệng nhỏ này, làm sao đây vật nhỏ?"
Lật Thế lắc đầu, biết chính mình trốn không thoát, ủy khuất lau nước mắt, miệng đều đau, thực sự khuất phục chịu nhục nhã, nơi đó rõ ràng là đồ vật dơ bẩn, dù trước kia cô thường lén xem AV cũng không nghĩ tới mình thật sự sẽ khẩu giao cho nam nhân.
" Ngậm lấy nó!"
"Có thể không cần hay không....."
Hắn không nói gì, kéo lấy tóc cô, ngón tay mở rộng khoan miệng nhỏ, đem vật thô tỏ đang cương cứng xuyên thẳng miệng cô, quá mức nhanh chóng, hàm răng cọ qua côn thịt, làm hắn hít hà một hơi, ánh mắt lạnh lùng trừng cô.
"Một lần, đem miệng mở ra cho tôi! Chờ lát nữa thao em, tay cũng sẽ không thủ hạ lưu tình.."

⬅ Trước Tiếp ➡