Chương 4
vài bước, giọng điệu cũng trở nên nặng nề hơn: "Không có cái gì?
Không cố ý tiếp cận tôi?
Hay là không quyến rũ tôi?
Cô làm thế này sao xứng đáng với Tư Tư, sao xứng đáng với chính bản thân cô?
Bây giờ không những làm sai mà còn dám làm không dám chịu?
Còn định tiếp tục diễn trò nữa sao?" Cố Viện bị dồn ép vào góc tường, dáng vẻ giống hệt như bị người ta vạch trần tâm tư, luống cuống tay chân.
Phải mất một lúc lâu, dưới sự ép hỏi dồn dập của người đàn ông, cô dường như không thể nhẫn nhịn thêm được nữa, gương mặt giàn giụa nước mắt lớn tiếng hét lên: "Tôi, thật ra tôi thích em trai anh, Hình Dục.
Tôi là bạn học đại học của cậu ấy, cậu ấy đột nhiên ra nước ngoài...
Tôi...
tôi chỉ muốn hỏi anh xem, anh có thể giúp tôi liên lạc với cậu ấy được không!" Choang!
Vẻ mặt của Hình Tranh lập tức cứng đờ.
Cái gì cơ?
Em trai anh á?
Tình huống nào có thể khiến một người đàn ông trằn trọc thao thức, trọn đêm khó ngủ?
Có lẽ chính là tự mình đa tình.
Việc phát hiện Hình Tranh có một cậu em trai tên Hình Dục, lại còn từng là bạn học đại học với mình đúng là một niềm vui bất ngờ.
Sau đó Cố Viện nhanh chóng vạch ra cho mình một nhân thiết hoàn hảo: đem lòng yêu mến Hình Dục nhưng chưa kịp tỏ tình thì người thầm thương đã ra nước ngoài.
Tình cờ anh trai của cậu ấy lại là bạn trai của cô bạn thân, thế là cô mới tìm đến tận cửa, ngàn vạn lần tỏ ý lấy lòng cũng chỉ mong có được tin tức về người trong mộng.
Thật là cảm thiên động địa làm sao.
Quan trọng nhất là Cố Viện đã tính toán vô cùng kỹ lưỡng.
Bởi vì trong thời gian ngắn anh phải tiếp xúc với quá nhiều người phụ nữ tìm cách lấy lòng, hành động của cô chắc chắn sẽ bị Hình Tranh hiểu lầm.
Đợi đến khi sự chán ghét của anh đẩy lên đến đỉnh điểm, đó sẽ là thời khắc lội ngược dòng hoàn hảo.
Lúc này đây, biểu cảm tяên gương mặt Hình Tranh quả thật vô cùng đặc sắc.
Ngạc nhiên, quẫn bách rồi lại bàng hoàng.
Anh mang vẻ mặt cứng đờ lắng nghe cô gái kể chuyện.
Dòng thời gian rõ rành rành, cô gái nói rành mạch chi tiết từng lần tiếp xúc với Hình Dục.
Lúc nhắc đến Hình Dục, trong ánh mắt cô ngập tràn sự si mê yêu thích.
Thế nhưng khi quay đầu nhìn anh, đôi mắt to tròn ấy lại xen lẫn chút sợ sệt, rõ ràng là đã bị dáng vẻ hung thần ác sát của anh vừa rồi dọa cho khiếp vía.
Hình Tranh bấy giờ mới nhận ra cảm giác gợn gợn bấy lâu nay rốt cuộc nằm ở đâu.
Cố Viện luôn tìm cách lấy lòng anh nhưng chưa bao giờ có hành động vượt quá giới hạn.
Khi nhìn thấy anh, cô cũng không hề có ánh mắt hay lời ám chỉ kỳ lạ nào.
Tất cả đều là vì người cô thích không phải anh, mà là em trai của anh.
Tự mình đa tình, suy đoán xằng bậy suy nghĩ của người khác, hiểu lầm một cô gái đang mang lòng ái mộ em trai mình, lại còn mắng mỏ sỉ nhục người ta một trận.
Chuyện này, thật sự là xấu hổ chưa từng thấy.
Hình Tranh chỉ hận không thể tìm một cái lỗ nẻ nào đó để chui ngay xuống.
Cho đến khi Cố Viện rơm rớm nước mắt nói lời xin lỗi rồi rời khỏi văn phòng, anh vẫn chưa thể lấy lại tinh thần.
Những ngày sau đó, Cố Viện thu hồi toàn bộ những biểu hiện lấy lòng, thậm chí mỗi khi chạm mặt Hình Tranh, cô còn cố tình lảng tránh.
Hình Tranh thu hết thảy vào trong tầm mắt, trong lòng chẳng hiểu sao lại