Chương 2
cũng từng tiếp xúc với vài tay huấn luyện viên quèn trong phòng gym, tuy thể chất của đám người này nhìn chung cũng khá nhưng so với dân chuyên nghiệp thì vẫn là một trời một vực.
Vận động viên cưỡi ngựa sao?
Vậy chắc hẳn là cưỡi rất giỏi đây.
Nghĩ vậy, Cố Viện liền cảm thấy toàn thân nóng ran.
Trong đầu cô ngập tràn hình ảnh người đàn ông cưỡi tяên lưng ngựa, đè nghiến lấy cô mà thao.
Cô giống như một con ngựa cái đang khao khát chờ đợi cự vật mạnh mẽ đâm rút.
Hoa huyệt trong chốc lát liền ngứa ngáy, một luồng nhiệt nóng rực tuôn trào.
Cố Viện thậm chí còn cảm thấy cổ họng nghẹn lại, khô khốc và nóng rát như một cái giếng cạn kiệt nước.
"A Viện, cậu thấy thế nào?" "Hả?
Thế nào là thế nào?" Cố Viện giật mình tỉnh lại từ mộng tưởng, lúc này mới phát hiện mấy người có mặt đều đang chằm chằm nhìn mình, trong mắt ai nấy đều ánh lên sự mong đợi thấy rõ.
Nghe cô hỏi ngược lại, mấy người nhìn nhau rồi có người cất lời: "A Viện, bọn mình biết cậu và Tư Tư có quan hệ tốt nhưng trò chơi lần này tất cả bọn mình đều tham gia.
Nếu cậu không tham gia, bọn mình thật sự không yên tâm đâu." Lời này, đã mang theo chút ý vị cảnh cáo nho nhỏ rồi.
Ba phút sau, sau khi nghe giải thích cặn kẽ, Cố Viện vừa ngạc nhiên, trong lòng lại vừa len lỏi một niềm vui khó tả.
Đám người này đúng là biết cách chơi đùa, trò chơi của bọn họ chính là......
Mọi người tự tung ra mánh khóe của mình để quyến rũ Hình Tranh, ai thành công bị anh thao một lần và để lại bằng chứng thì người đó thắng.
Kẻ thua cuộc, sẽ phải để cho gã lang thang tяên phố làm tình một lần!
Trong tuần đầu tiên trò chơi bắt đầu, biệt đội đập chậu cướp hoa rục rịch hành động, chỉ có Cố Viện vẫn bình chân như vại, chẳng có chút động tĩnh nào.
Đợi đến khi nhận ra nhiệt huyết của mọi người đã giảm đi đôi chút, lại còn liên tiếp thất bại và la oai oái rằng Hình Tranh không phải là kẻ dễ công lược, Cố Viện mới mỉm cười nhẹ, bắt đầu ra tay.
"Tôi muốn học cưỡi ngựa.
Anh là bạn trai của Tư Tư, Hình Tranh đúng không?
Anh có thể dạy tôi được không?" Hình Tranh nhìn cô gái đang mỉm cười trước mặt, trong lòng chỉ dâng lên một cỗ chán ghét.
Đây là người thứ mấy rồi?
Thứ ba hay thứ tư đây?
Ban đầu anh còn đối xử lịch sự, thế nhưng khi mấy cô gái này hoàn toàn không biết tự trọng tự ái, cả quá trình cứ dán mắt vào bụng dưới của anh, thậm chí còn mượn cớ học cưỡi ngựa để cọ xát lung tung vào người, Hình Tranh vô cùng khó chịu.
Lúc này anh sa sầm mặt, không hề đồng ý lời thỉnh cầu của Cố Viện mà chỉ đáp: "Cô Cố là hội viên của câu lạc bộ, chúng tôi có nghĩa vụ sắp xếp huấn luyện viên chuyên nghiệp để hướng dẫn cô.
Chỉ là dạo gần đây lịch trình của tôi đã kín..." Nói đến đây, anh gọi một chàng trai trẻ tới, giới thiệu với Cố Viện: "Đây cũng là huấn luyện viên vàng của chúng tôi, Tiểu Hà.
Cô cứ để cậu ấy phụ trách khóa học của mình đi." Dứt lời, Hình Tranh liền quay lưng bước thẳng, cả quá trình không hề thèm liếc nhìn Cố Viện lấy một cái.
Ái chà, quả nhiên là xương xẩu đây.
Cố Viện không hề từ bỏ, ngược lại còn chớp lấy mọi cơ hội, dùng đủ mọi cách để quấn lấy Hình Tranh.
Nhìn sự chán ghét trong mắt người đàn ông ngày càng đậm đặc, cô nhẩm tính trong lòng một chút, ừm hứm, thời cơ sắp đến rồi.
Khi một loại cảm xúc bị