Chương 10
rồi lấy ra một con dao nhỏ từ túi dụng cụ hỗ trợ tяên lưng ngựa.
Những dụng cụ này là để phòng trường hợp người mới học gặp sự cố nên được chuẩn bị sẵn, giờ lại tạo điều kiện thuận lợi cho anh.
Hình Tranh cầm con dao nhỏ, dùng sống dao trượt dọc theo bộ đồ cưỡi ngựa bó sát của người phụ nữ, mũi dao sắc nhọn cứng cáp kia dù cách lớp vải cũng có thể cảm nhận rõ ràng.
Cố Viện lập tức không dám cử động, cô nằm bò tяên lưng ngựa, ai oán cầu xin: "Hình...
Hình lão bản, anh định làm gì?" "Viện Viện ngoan, gọi tôi là A Tranh." Người đàn ông rõ ràng đã hạ quyết tâm, bây giờ chỉ cần đẩy thêm một bước nữa.
Cố Viện cắn môi, trả lời rất bướng bỉnh: "Hình lão bản, chúng ta...
chúng ta không thể nào!" Dựa vào cái gì mà không thể nào!
Dựa vào cái gì mà gọi anh là "Hình lão bản" xa lạ như vậy!
Trong mắt Hình Tranh hiện lên vẻ tàn nhẫn, cổ tay hơi nghiêng, mũi dao lút vào lớp vải.
Lực đạo được kiểm soát rất tốt, tiếng "xoẹt" vang lên, phần háng của bộ đồ cưỡi ngựa hoàn toàn lộ ra, cặp mông đào trắng hồng lộ ra một khe hở.
Dù rất tự tin vào kỹ thuật dùng dao của mình, Hình Tranh cũng không dám chủ quan.
Sau khi rạch khai nạc, anh đặt dao xuống, dùng hai tay túm lấy hai bên khe hở xé mạnh ra, dùng sức kéo rách bộ đồ cưỡi ngựa xinh đẹp thành một chiếc quần hở đũng.
Lộ ra vùng kín ɖa^ʍ thủy đầm đìa.
Tay Cố Viện vẫn bị buộc vào dây cương, cơ thể lại nằm bò tяên lưng ngựa nên không nhìn thấy dáng vẻ người đàn ông nhưng cô cũng biết rõ toàn bộ nơi tư mật của mình đang mở rộng hoàn toàn trước tầm mắt anh.
Hai chân thon dài thẳng tắp vẫn giẫm lên bàn đạp nhưng mông lại bị người đàn ông nâng trong lòng, lộ ra tiểu huyệt ɖa^ʍ dịch tràn lan, cánh môi hoa đầy đặn khép chặt, một khe hở hồng hào được chất lỏng trong suốt thấm ướt bóng loáng, chỉ cần quyệt đại một cái là được một nắm mật ngọt.
Tiếng thở của Hình Tranh càng lúc càng nặng, hơi thở nóng bỏng phả xuống, sau khi dùng ngón tay móc ngoáy vài cái, giọng nói đầy đắc ý: "Viện Viện là kẻ lừa đảo to gan, tiểu bức chảy lụt cả rồi!
Có phải rất khó chịu không?...
Chỉ cần em gọi tôi là A Tranh, tôi sẽ cho em, đảm bảo khiến em sướng lên tận mây xanh." Không được gọi cũng không được quá kiên quyết.
Cố Viện nghiến răng, dường như đang cực lực nhẫn nhịn nhưng vẫn bị vài cái móc ngoáy đơn giản của người đàn ông kích thích đến mức toàn thân tê dại.
Nước dịch chảy ra ngày càng nhiều, làm lem luốc cả vùng tiếp xúc cơ thể của hai người.
Cô khó khăn lắm mới nén được ham muốn gào thét, hậm hực trả lời: "Không...
không gọi......" Nhìn vẻ bướng bỉnh của cô gái, Hình Tranh có chút nản lòng nhưng từ tận đáy lòng lại cảm thấy đây mới chính là Cố Viện, khác hẳn với những người phụ nữ tự dâng tận cửa.
Ngay cả khi cơ thể đã bị anh đùa giỡn đến mức không chịu nổi, cô vẫn không chịu thần phục.
Bị anh đùa giỡn đến không chịu nổi?
Đúng rồi, mắt Hình Tranh sáng lên.
Nếu Viện Viện thật sự không hề rung động, cơ thể sao lại phối hợp với anh đến thế.
Khi đầu ngón tay đâm vào miệng hoa, có thể cảm nhận được như có vô số chiếc miệng nhỏ cùng lúc xông lên, cùng nhau bao bọc hút lấy ngón tay anh, kéo anh vào sâu thẳm bên trong.
Chỉ cần nhấn nhá vài cái là nghe thấy tiếng яên rỉ không kìm nén được của cô, kèm theo ɖa^ʍ dịch tuôn trào không