Sau khi Khâu Dương bắn tinh xong, lý trí dần dần quay về.
Anh cúi đầu nhìn cô gái đang mê man sau khi được anh yêu thương bèn không khỏi áy náy trong lòng, đóa hoa máu đỏ chót nở rộ trên ga giường dưới người cô khiến hai mắt của anh đau nhức.
Anh khom lưng xuống rồi hôn vào mặt cô, sau đó xoay người và bước xuống giường, bế cô lên rồi đi về phía phòng tắm.
Khâu Dương mở vòi nước, đợi khi bồn tắm chứa đầy nước ấm, anh mới cẩn thận từng li từng tí đặt cô vào trong bồn tắm, sau đó nhanh chân quay lại phòng ngủ, thay mới hết đống ga giường bị bẩn.
Kế tiếp anh bỏ ga giường bẩn vào máy giặt quần áo, sau đó mới nâng đôi chân dài lên và cùng tiến vào bồn tắm với Hà Mộng.
Khi nước ấp tràn qua người, anh lập tức cảm nhận tất cả cơ bắp căng cứng đều từ từ thả lỏng.
Anh ngửa đầu rồi dựa vào vách bồn tắm to lớn, nheo mắt nhìn gương mặt say ngủ của Hà Mộng ở đối diện.
Khuôn mặt trái xoan trắng trẻo không một chút tì vết, hàng mi dài đen tuyền vểnh lên đổ bóng giống như hai cánh chim dưới mí mắt, mái tóc đen dài như thác đổ xỏa ở bên hai vai.
Dưới chiếc cổ thiên nga thon dài là hai chiếc xương quai xanh tinh xảo nhô lên cộng thêm đôi vai vuông vức càng tôn lên dáng người hoàn mỹ của cô.
Mặc dù trông cô có vẻ hơi gầy nhưng hai quả đào trước ngực lại vô cùng đẫy đà, trông có vẻ to hơn khi ở dưới mặt nước.
Lúc ánh mắt Khâu Dương chuyển dời đến trước ngực Hà Mộng, nhiệt độ bên trong ánh mắt bất ngờ tăng vọt, yết hầu nhô ra trên cổ trượt lên trượt xuống.
Kế tiếp, côn thịt mềm nhũn ở bên dưới lại bắt đầu từ từ ngóc đầu dậy.
Hà Mộng đã mệt đến mức ngủ thiếp đi, cộng thêm hôm nay là lần đầu cô phá thân, vì vậy dù anh muốn làm tiếp nhưng cũng đành nhẫn nhịn mà thôi
Khâu Dương cố nén xúc động tận đáy lòng mình, đứng dậy cầm lấy bông tắm và cẩn thận lau chùi cơ thể cô một cách tỉ mỉ.
Khi anh lau đến nơi riêng tư của cô thì kinh ngạc phát hiện tiểu huyệt vừa mới bị anh chơi đùa đã trở nên sưng đỏ và lộn ngược ra ngoài, hơn nữa hình như còn bị trầy một miếng da nhỏ.
Bàn tay cầm bông tắm của anh bỗng nhiên run rẩy, cảm thấy hối hận vì vừa rồi mình mất lý trí nên đã dùng sức quá mạnh, đồng thời anh còn cảm thấy áy náy mãnh liệt với cô, cho rằng mình không nên ép buộc cô như vậy.
Nhưng sự việc đã đến nước này, dù hiện giờ anh có hối hận hay áy náy cũng đều vô nghĩa.
Khâu Dương nhanh chóng lau khô cơ thể cho Hà Mộng, sau đó dịu dàng lau tóc cho cô. Kế tiếp anh mặc cho cô một chiếc váy ngủ thắt eo bằng tơ tằm, lúc này mới bế cô và đặt lên giường.
Anh tiện thể lấy điện thoại trên đầu tủ để xem hiện giờ là mấy giờ.
Lúc này đã gần ba giờ sáng, Khâu Dương mệt mỏi ngáp một cái. Anh lắc lắc chiếc cổ mỏi nhừ, sau đó lấy hộp thuốc từ trong phòng chứa đồ ra.
Tiếp theo anh lấy một lọ thuốc xức kháng viêm màu trắng ra rồi vặn mở nắp lọ, sau đó thò ngón trỏ vào trong lọ thuốc và bôi một ít thuốc vào đầu ngón trỏ.
Khâu Dương cúi người vén váy ngủ của Hà Mộng lên rồi thoa thuốc mỡ vào cửa huyệt của cô.
Sau khi thuốc mỡ được bôi lên da thì nhanh chóng thẩm thấu vào làn da mang đến cảm giác mát lạnh, giống như có một miếng băng mỏng đang bao phủ lên tiểu huyệt.
Dù Hà Mộng đang say giấc nồng nhưng vẫn cảm nhận được sự dễ chịu từ cơn buốt lạnh này. Đôi mày xinh xắn nhíu chặt đã hơi giãn ra, đôi môi đỏ ửng bật ra một tiếng rên ɾỉ nhỏ như tiếng mèo kêu.
Khâu Dương nhìn dáng vẻ mỏng manh và mềm yếu của Hà Mộng, không kìm lòng được bèn nhếch môi lên, ánh mắt nhìn cô cũng ngập tràn sự dịu dàng như thường ngày.
Sau khi xử lý vết thương của Hà Mộng xong, Khâu Dương bèn cởi giày rồi nằm lên giường cùng với cô.
Anh dịch góc chăn lại cho cô rồi tắt đèn ngủ trong phòng, sau đó nghiêng người ôm lấy eo cô, chưa được bao lâu đã cùng cô tiến vào giấc mộng đẹp.