Trong những ngày tháng yêu đương ngọt ngào cuồng nhiệt sung sướng, làm Lệ Hành đã sớm quên mất hứa hẹn ban đầu với tiểu nhân ngư, hắn theo bản năng bài xích nhớ lại chuyện này, cũng không tính giúp bảo bối tìm được tộc nhân, nàng có hắn là đủ rồi.
Vẫn luôn không có tin tức tộc nhân làm Karis cũng trở nên nôn nóng, nàng luôn ngoan ngoãn nghe lời, cũng tận lực thỏa mãn nhu cầu làm hắn vui vẻ, cũng sẽ thường xuyên ôm cổ cọ cọ hắn, rất rõ ràng đây là hành động lấy lòng. Nàng cực kỳ khó hiểu vì sao hắn đến bây giờ còn chưa nói cho nàng biết tin tức về tộc nhân nữa, thậm chí ở trước mặt nàng cũng không nhắc tới một chữ.
Buổi tối một ngày kia, Karis đến thư phòng Lệ Hành, ôm cánh tay hắn, biểu cảm chờ mong “Lệ Hành, có tin về tộc nhân của Karis chưa?”
Biểu cảm mong chờ của tiểu nhân ngư làm đôi mắt Lệ Hành đau đớn, nàng muốn trở về sao? Bất quá Lệ Hành trong lòng tuy rằng không vui nhưng vẫn ôn nhu mà giải thích “Bảo bối, tôi hiện tại rất bận, chờ khi có thời gian rảnh thì tôi liền lập tức giúp em đi tìm, em không nên gấp gáp, kiên nhẫn chờ đợi được không?”
Karis hơi nhíu mày, “Được thôi, vậy chờ đến khi nào anh rảnh thì nhất định phải giúp Karis tìm nha.”
“Ừ, chờ anh rảnh là anh liền lập tức giúp bảo bối tìm.” Lệ Hành có chút sầu lo có thể dỗ Karis đến khi nào đây, nếu nàng biết chân tướng thì nàng sẽ như thế nào? Chán ghét giận dữ hay chạy trốn, bất cứ cái nào thì cũng không phải điều Lệ Hành muốn thấy.
Tiếng chuông điện thoại vang lên, là điện thoại từ biệt thự, “Tiên sinh, không thấy tiểu thư đâu nữa Chúng tôi đã tìm khắp nơi nhưng đều không thấy.” Giọng nữ mang theo sự hoảng loạn vang lên.
“Cái gì? Bà chờ tôi trở về thì hãy nói tiếp, đóng hết cửa ra vào đi.” Lệ Hành vội vàng cúp điện thoại, lái xe trở về biệt thự.
Biệt thự chỉ chừa một cánh cửa lớn, còn được có vệ sĩ canh giữ, bên trong dùng vân tay mở khoá, mà nó vẫn chưa lấy dấu vân tay của tiểu nhân ngư, theo lý mà nói nàng sẽ không có cách nào chạy ra biệt thự này được, huống chi còn có nhiều người giúp việc canh nàng như vậy.
Lệ Hành mở máy tính lên, nhìn qua một lần các camera the0 dõi ở khắp nơi, mà vẫn chưa phát hiện dấu vết có bảo bối xuấthiện. Lệ Hành cảm giác không đúng, hắn lại bật camera the0 dõi xung quanh phòng mình, thấy nàng tiến vào phòng mình xong thì không có đi ra.
Vừa rồi là do hắn sốt ruột hồ đồ, chỉ nhìn camera ở tɾong phòng, cho rằng nàng sẽ trốn sang phòng khác, không nghĩ tới lại là vào phòng mình, khó trách bọn họ tìm không thấy, họ không dám tùy tiện kiểm tra phòng mình, nhiều nhất chỉ đại khái xem một chút thôi.
Trước kia chưa bao giờ có tình huống này, chẳng lẽ là bảo bối muốn chơi trốn tìm với hắn ư? Nghĩ đến tiểu nhân ngư rấtmê chơi, nên cũng không phải không có khả năng này.
Có động tĩnh sau bức màn, sau màn hắn thấy Karis, bị đôi mắt hồng hồng cùng cái miệng nhỏ đáng yêu chu lên của nàng làm hắn bật cười, Lệ Hành mở miệng hỏi “Làm sao vậy? Bảo bối.”
Karis không để ý đến hắn, hắn là kẻ lừa đảo, nàng hôm nay khi nhàm ċһán ở tɾong phòng nhìn thấy một thứ trông sẽ chơi rấtvui, nàng nhìn vào nó thì có thể thấy rấtxa, nàng thấy biệt thự bốn phía có rấtnhiều người đàn ông cao lớn rấtlớn, có nhiều người như vậy vì sao không giúp nàng đi tìm? Đứng ở đây làm gì? Nàng biết hắn rấtcó năng lực, cũng biết hắn mỗi ngày rấtbận, nhưng hắn có thể kêu người khác giúp nàng tìm tộc nhân mà, thì ra lúc trước hắn chỉ lừa mình thôi, còn nói hắn rấtbận nữa chứ, hắn căn bản là sẽ không đi giúp nàng đâụ
Karis ghét nhất người khác lừa gạt nàng